Chương 40: (Vô Đề)

Luân Đôn giữa mùa hè thật là đẹp. Bầu trời trong xanh với những gợn mây trắng nhỏ trôi bồng bềnh. Ánh nắng vàng xuyên qua những hàng cây cối xanh lá hai bên đường. Trong khuôn viên một ngôi biệt thự nhỏ cạnh sông Themes, một thằng bé 13 tuổi cởi trần, mặc quần đùi hoa, đeo kính đen đang nằm trên một cái ghế xếp, loại ghế người ta vẫn thường kê trên bờ biển, đằng sau nó là một cái ô che nắng to đùng. Trên cái bàn tròn bên cạnh để mấy gói snack, một quả dừa tươi cắm ống hút màu trắng.

Xa hơn nữa, trên một chiếc bàn đá, một thanh niên chừng 16 tuổi, mặc một bộ quần áo thể thao, đang cặm cụi dùng bút lông viết lên tấm da dê mấy chữ nắn nót: "Hãy bình luận ý kiến sau: Thiêu sống phù thuỷ ở thế kỷ mười bốn là chuyện hoàn toàn vô nghĩa."

Bất chợt, người thanh niên vứt bút xuống, ngẩng gương mặt vô cùng đẹp trai lên và nói

-Tại sao ta lại phải làm bài tập cho ngươi hả Minh?

Thằng bé nằm trên ghế xếp cầm quả dừa lên, từ tốn uống một hơi, rồi không cần quay lại mà nói rằng

-Ta đã viết cú cho cụ Dumbledore rồi, và cụ nói cụ sẽ đến để xem xét. Mà ta thấy ngươi cần ôn lại chút ít kiến thức, nên ta mới để cho ngươi làm bài tập hộ ta, một công đôi việc ấy mà.

-...

-Không cần cảm ơn ta đâu, chúng ta là huynh đệ mà

-Minh – Tom thở dài nói – ngươi có bao giờ nhận thấy mặt ngươi rất dày không?

-Cảm ơn, lâu lắm mới thấy ngươi khen ta được một câu

-Ha ha...? – Ai đó đầu đầy hắc tuyến, thở dài một tiếng rồi lại cặm cụi viết bài

-Ha ha, ta đang thấy cái gì thế này, một học sinh nhà Slytherin đang gian lận trong việc làm bài tập, và chúa tể Hắc Ám thì đang ngồi chăm chỉ chép bài. Merlin phù hộ, phải chăng thế giới này đang quay quá nhanh – Một âm thanh vui vẻ vang lên

-Thầy Dumbledore, cuối cùng thì thầy cũng đến – Minh mỉm cười quay lại.

-Vấn đề trò viết thư cho ta khá là nghiêm trọng, nên ta phải thu xếp mọi việc để nhanh chóng đến đây ngay – Thầy Dumbledore nói – chào Tom, lâu quá không gặp

-Cũng không lâu lắm, thưa giáo sư. Kể từ ngày mà chúng ta trạm chán với nhau ở Silvanya 14 năm trước. – Tom trả lời khá lịch sự, nhưng không hề che dấu vẻ trịch thượng

-Chà chà, cũng nhanh thật đấy, đã 14 năm rồi. – thầy Dumbledore cảm thán, rồi hỏi một câu chẳng ăn nhằm gì

- Ngọc Minh nè, nhà trò không có món gì để thiết đãi một ông già vừa trải qua một chặng đường dài không?

-Ok, thầy muốn nói chuyện riêng, tâm sự tình cảm với Tom thì cứ việc, cứ phải lấy cớ

Minh mỉm cười, cố tình nhấn mạnh chữ "Tâm sự tình cảm" rồi đứng dậy, gọi Dobby lấy cho hai thầy trò một bộ ấm trà, một hộp bánh qui. Sau đó nó lễ phép chào thầy Dumbledore rồi vào buồng, lấy chiếc máy tính xách tay được các nhà khoa học Liên Xô nâng cấp từ chiếc máy RS/6000 N40 của hãng IBM, đã được tích hợp mấy game console như Contra, Indian Jone, Hoàng tử Ba Tư, Warcraft... ngồi chơi cho đỡ buồn.

Haizzz, bao giờ mới có Thế giới hoàn mỹ, Võ Lâm truyền kỳ, World of Warcraft, Battlefield, hay chí ít cũng cỡ Starwar, Starcraft hay Dune2k... để chơi chứ. Đối với một người ngâm mình trong thế giới 3D như nó, những Game 2D console này... thật sự là... không biết nói gì hơn

Một lát sau, Tom mới đi vào, ngồi xuống trên giường của Minh. Minh không quay lại, hỏi

-Sao rồi Tom?

-Giáo sư đồng ý cho ta quay trở lại Hogwart với tư cách là sinh viên chuyển trường từ Nauy. Hồ sơ của ta giáo sư đã giúp ta xử lý rồi – Tom nói

-Thế thì tốt rồi, sao ngươi còn tỏ ra tâm trạng vậy? – Vừa xử lý xong nhà chính của đám Orc, Minh quay lại hỏi

-Ta... đối với Hogwart ta có cảm giác...

-Ta biết, giống như con gái sắp về nhà chồng – Minh cười nói

-Cái gì? Thằng nhóc này... – Tom bắt đầu phát điên

-Được rồi, được rồi, bình tĩnh, hehe.

-Minh này, ta liệu còn có thể được Hogwart chấp nhận sao

-Ha ha, vấn đề không phải là Hogwart chấp nhận ngươi hay không, mà là ngươi có thể để cho Hogwart chấp nhận ngươi hay không mà thôi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!