Chương 39: Quà Tặng Của Các Vị Thần

Một âm thanh trầm hùng vang lên

"Xin chào các ngươi, những người anh hùng của Atlantis"

Ánh sáng chói lòe lóe lên, cả ngọn tháp ầm ầm sụp đổ, Minh và Tom cùng với con chó hai đầu bị một lực lượng thần bí nắm lên, lơ lửng giữa không trung. Từ trên cao nhìn xuống, Minh thấy cả thành phố đang dần dần sụp đổ, thấy cả những linh hồn dắt díu nhau bay về phía lỗ đen nữa.

Từ trong không trung, một cung điện xuất hiện trong vòm mây, và đứng trước thềm cung điện là mười ba bóng người. Ba người đàn ông trông khá giống nhau, với bộ râu tóc trắng xóa, bồng bềnh, chỉ có điều mỗi người cầm trong tay một thứ vũ khí khác nhau. Người bên phải mặc áo xanh lam cầm một cây đinh ba, đầu đội vương miện. Người bên trái mặc áo đen, cầm trong tay một cây chĩa, trên đầu đội một cái mũ trụ có cánh.

Người ở giữa mặc áo trắng, đầu đội vòng nguyệt quế màu vàng, trong tay cầm một lưỡi tầm sét. Bây giờ thì cho dù có là não tàn Tung Của cũng biết được thân phận của họ là ai. Đó là Zeus, Hades, Poseidon và mười vị chủ thần khác của đỉnh Olymphia. Zeus khẽ mỉm cười, vẫy tay một cái, một chiếc hộp nhỏ màu đen xuất hiện trước mặt Minh.

-Đây là...? – Minh tò mò hỏi

"Đây là phần thưởng mà ngươi đáng được nhận. Trong chiếc hộp đó bao gồm tất cả tri thức của người Atlantis" Zeus giải thích

-Liệu có phải một chiếc hộp Pandora nữa chứ? – Minh nghi ngờ đánh giá chiếc hộp nhó

"Ha ha, một cậu bé thú vị. Ta lấy danh dự của chúng thần Olymphia để cam đoan là chiếc hộp này thuần túy là tri thức của người Atlantis" Zeus cười hiền giải thích, sau đó nghiêm mặt nói "Nhưng ta không hy vọng ngươi đi vào vết xe đổ của người Atlantis"

Minh gật đầu, cầm lấy cái hộp cho vào túi áo. Hades lúc này cũng quay về phía con chó hai đầu mà nói rằng:

"Ngươi đã làm hết phận sự của mình, bởi vậy chúng ta cho ngươi một cơ hội sống lại, thực ra cơ hội đó ẩn sâu trong cơ thể ngươi từ khi chúng ta giao cho ngươi nhiệm vụ này. Atlantis đã sụp đổ, ngươi cũng được tự do rồi"

Con chó con kêu lên một tiếng, nước mắt tràn trề, thế giới bên ngoài quá xa lạ với nó, đột nhiên nó cảm thấy cô độc.

Minh chạnh lòng bế con chó hai đầu lên, gãi gãi cổ nó, nói

-Hay là ngươi đến ở với chúng ta nhé

Con chó không trả lời mà lè lưỡi liếm liếm vào tay Minh, rồi khép mắt ngủ mất. Minh ôm con chó vào lòng, ngước mặt nhìn mười ba vị thần Olymphia, chờ đợi bọn họ nói tiếp.

"Chúng ta không phải là thần. Chúng ta chỉ là một đoạn thần niệm mà chúng thần Olymphia lưu lại ở Atlantis mà thôi. Sau trận chiến ở thành Troy, Phong Thần ở Hoa Hạ, trận chiến Ranagok ở Valhalla, chúng thần Hoàng Hôn ở lãnh thổ Aztec, chúng ta cảm thấy việc chúng thần tham gia vào cuộc sống của người phàm là một việc vô cùng nguy hiểm, đồng thời linh khí ở hành tinh này cũng trở nên kiệt quệ, chúng thần đã quyết định tuyên bố lệnh cấm các thần trở lại hành tinh này, các thần hệ cũng bắt đầu di chuyển đến nơi khác để gieo mầm tín ngưỡng. Đó cũng là cơ hội để hệ tín ngưỡng Christ bắt đầu tràn lan. Thôi, nói vậy cũng dài, ta hy vọng các ngươi sẽ dùng tri thức của người Atlantis một cách hữu dụng"

Nói rồi, hư ảnh của Zeus vung tay một cái, Minh, Tom và con chó lập tức biến mất. Sau đó, lớp màng bảo vệ chắn Atlantis khỏi nước biển biến mất, áp suất, lực phá hoại của nước biển đem tất cả những gì còn lại của Atlantis hoàn toàn xóa bỏ. Thành phố thần thoại Atlantis từ nay vĩnh viễn biến mất trên địa cầu.

---------

Oẳng oẳng oẳng...

Tiếng cún con kêu vang lên, và Minh cảm giác có cái gì đó ướt ướt liếm vào mặt của nó. Minh mở mắt ra, con chó hai đầu đang dùng hai cái lưỡi thay nhau liếm mặt nó. Minh cười vì bị nhột, ôm lấy con chó, dùng tay gãi cổ nó. Con chó thoải mái rên ư ử. Lúc này Minh mới nhìn xung quanh, nó đang nằm trên một bãi cát, và Tom đang ngồi gần đó, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bờ biển.

Minh ôm con chó tiến đến, ngồi xuống bên cạnh hắn, hỏi

-Đang nghĩ về cái gì vậy Tom?

-Đang nghĩ về Atlantis, sự hưng thịnh và suy vong của nó

-Ngươi đột nhiên đa sầu đa cảm nhỉ

-Ừ, ta cảm thấy ta phấn đấu cả trăm năm, xây dựng nên cả đế chế hắc ám hùng mạnh, cuối cùng hóa ra cũng chỉ như người Atlantis mà thôi – Tom nói

-Ngươi hiểu ra lúc này vẫn chưa muộn mà, vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu – Minh vỗ vai Tom nói

-Ngươi nói nếu ta xin quay trở lại trường học, lão Dumbledore có cho không? – Tom hỏi

-Chịu, ngươi hỏi ta ta hỏi chúa à. Mà ngươi còn gì ở trường đó cần phải học?

-Ta muốn bảo vệ nó – Tom nói – ta muốn bảo vệ Hogwart

-Hà hà, để về nhà ta thử viết cú cho cụ Dumbledore hỏi xem thế nào

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!