Khoảng một tiếng sau, Minh mở mắt ra, hét dài một tiếng. Nội công của cậu lúc này đã đạt đến tầng thứ năm, chân khí thông suốt chạy khắp cơ thể, quả là nhân họa đắc phúc mà. Minh đứng dậy, nhìn Tom đầy xúc động nói
-Cảm ơn, Tom, ngươi vừa mới giúp ta một đại ân.
-Không có gì – Tom thản nhiên nói
-Chúng ta đi tiếp thôi – Minh khẽ gật đầu, không nói nữa, mà âm thầm ghi tạc trong lòng
Cả hai tiếp tục tiến lên tầng năm. Nơi này không hề biến đổi thành một không gian khác, mà chỉ đơn giản là một căn phòng rất lớn, rất, rất chi là lớn. Một con vật khổng lồ, cao đến cả trăm mét ấy chứ, đang nằm ở giữa phòng. Đó là một con chó hai đầu, với đôi mắt to, cái mõm dài và đôi tai vểnh dựng đứng lên.
Thấy Minh và Tom bước đến, con chó cất tiếng nói
-Xin chào, những người khách lạ. Thật không ngờ các ngươi lại có thể đến được nơi này, chứng tỏ sức mạnh và trí tuệ của các người, cũng chứng tỏ các người có trái tim dũng cảm. Chỉ cần đánh bại ta, các người có thể giải thoát cho linh hồn của đám người Atlantis, và cũng giải thoát cho ta
Nghe thấy thế Minh lập tức giơ giáo lên, Voldemort cũng nắm chặt đũa phép, sẵn sàng chiến đấu
-Khoan đã, khoan đã – con chó hai đầu thấy hai người sẵn sàng chiến đấu, liền cất tiếng nói – làm gì mà vội vã thế. Từ từ nghe ta nói nè
-?
-Ta ở đây đã mấy ngàn năm, cũng gần vạn năm rồi, chả có ai đến đây cả, kể từ khi các vị thần đem thành phố này dìm xuống lòng biển. Ta ở đây buồn lắm lắm lắm ấy. Buồn như con chuồn chuồn ấy
-Rồi sao? – Minh hỏi
-Có thể nói cho ta biết bên ngoài thế nào không? Có thể không? Có thể không? – con chó trợn to đôi mắt, dễ thương vật ạ, nhìn Minh đầy cầu xin
-Được rồi, được rồi – Minh bị ánh mắt ấy đả động, cuối cùng ngồi xuống, bắt đầu kể truyện.
Câu chuyện Minh kể kéo dài từ khi Hy Lạp bị người Makedonia chinh phục, sau đó lại kéo sang thời La Mã, thời cộng hòa rồi đế chế, kéo sang đến Jesus và Thiên chúa giáo, Hy Lạp thuộc về đế chế Đông La Mã sang đến thời kỳ đen tối, lại là nơi tranh giành của người Byzantine và thiên chúa giáo, rồi lại đến cách mạng công nghiệp, thời thế chiến I, Hy Lạp bị đế chế Ottoman thôn tính và Thế Chiến II, Hy Lạp bị quân Phát xít dày xéo, rồi đến thời hiện đại.
Câu chuyện kể hết mấy tiếng đồng hồ, không chỉ thu hút sự quan tâm của con chó hai đầu mà còn thu hút cả sự quan tâm của chúa tể hắc ám Voldemort nữa. Qua câu chuyện của Minh, thế giới Muggle từng bước tiến bộ, từng cuộc cách mạng, cải cách lần lượt được bộc lộ ra trước mắt hắn. Voldemort cảm thấy mình đã quá coi thường Muggle, họ không có sức mạnh ma pháp, nhưng bọn họ có sức học tập và hấp thụ, có ý chí kiên cường và lòng vươn tới mạnh mẽ, không sợ bị áp bức, tinh thần đấu tranh bất khuất... khiến Voldemort, kẻ nổi danh ghét Muggle cũng không khỏi cảm thấy kính nể.
Con chó thở dài một, à không, hai tiếng, như người, rồi cất tiếng nói
-Thật không ngờ đất nước thần thánh của chúng ta lại tàn lụi như vậy. Bây giờ liệu có bao nhiêu người Hy Lạp là cư dân Athen, là con cháu của các thần Olymphia đây?
Minh không nói gì, câu hỏi của con chó thật khó trả lời. Lúc này Hy Lạp có người Hy Lạp, có người Thổ Nhĩ Kỳ, có người Hồi giáo, người Slav, người Do Thái...
-Thôi, chúng ta bắt đầu, cảm ơn các ngươi đã mang đến cho ta câu chuyện của thế giới bên ngoài, cho dù các ngươi thua ta cũng sẽ không giết các ngươi nữa – con chó nói
Minh rút thương thủ sau lưng, Tom cũng cưỡi chổi bay lên không trung, đũa phép bắt đầu tụ tập năng lượng.
Con chó liếc nhìn Tom, nhe răng trắng ởn cười nói
-Năng lượng kỳ lạ đấy, nhưng đối phó với ta vẫn còn chưa đủ.
Nói rồi, nó lẩm nhẩm gì đó. Tom hét lên
-Minh, cản nó lại, nó đang làm phép đấy. – Nói rồi, đũa phép của hắn cũng vung lên, bắn ra một lời nguyền nổ tung.
Nhưng lúc này, từ cái đầu còn lại, một quả cầu lửa bắn ra, ngăn lại ma pháp của Tom. Hai luồng năng lượng va chạm với nhau và nổ tung trên không trung. Minh cũng lao lên, vung giáo đâm thẳng về phía cổ họng của con chó
Nhưng lúc này, ma pháp của nó đã niệm xong, vô số những gai đất trồi lên khắp nơi trên mặt đất, đâm về phía Minh. Minh lập tức dồn chân khí xuống chân, nhảy lên không, mũi chân điểm nhẹ vào gai đất mà tiến lên. Con chó có chút kinh ngạc, nhưng nó không hề sợ hãi, miệng tiếp tục đọc thần chú. Đột nhiên Minh cảm thấy cả người nặng nề, cơ thể nó như trầm xuống.
-Đó là trọng lực, một biến thể của ma thuật khí. – con chó giải thích – ma pháp này thay đổi mật độ không khí xung quanh cơ thể người chịu phép, khiến trọng lực mà hắn phải chịu đựng lên tới hàng ngàn cân.
Sau đó, con chó hướng về phía Tom, hai đầu liên tục bắn ra những quả cầu lửa và những mũi băng sắc nhọn về phía hắn. Tom lái chổi tránh né, nhưng có vẻ rất chật vật.
Minh nhắm mắt lại, trong đầu tưởng tượng đến Garuda, lúc này chỉ có biến hình mới là cơ hội của nó. Mỏ nó bắt đầu mọc ra, cơ thể bành trướng, hai cánh mọc dài ra, người cũng phình to ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!