Khi Minh trở về trường, Malfoy lập tức đưa cho nó một bảng liệt kê chọn môn học cho khóa sau. Minh đánh dấu vào môn Chăm sóc Sinh vật huyền bí, Muggle học và Cổ ngữ Rune. Tiếp đó nó dành một khoảng thời gian để thư giãn, vật liệu chế thuốc hồi sinh cho Tom đã được Minh thu thập đầy đủ trong mật thất của Slytherine.
Một buổi chiều thứ Sáu đẹp trời, Minh chèo thuyền cùng Hermione đi dạo trong cái hồ lớn gần lâu đài. Hermione ngước mặt nhìn bầu trời trong xanh với những áng mây trắng đang phiêu đãng, thở dài nói
-Minh, Harry nói bác Hagrid là người gây ra cái vụ tấn công lần trước
-Cái gì – Minh giật mình. Cuốn nhật ký đang trong tay nó, vậy ai là người nói cho Harry biết
-Thật đấy, điều này đã được đăng tải trên tờ Tiên tri hồi đó, và lưu giữ trong hồ sơ của trường nữa
-Ai đã nói điều này cho Harry biết vậy? – Minh tò mò hỏi
-Không ai cả, bọn mình tìm thấy nó trong đống báo tiên tri cũ ở trong lều của bác Hagrid. Bác ấy giữ lại nó như một kỷ niệm buồn.
Minh nhăn mày, như vậy là đầu mối lại bị đứt gãy. Rốt cuộc ai là người thừa kế nhỉ? Nó suy nghĩ và tự hỏi. Dường như nó đã quên mất 1 việc gì đó. Đó là gì nhỉ.
Khi Minh đang ngồi chế thuốc trong nhà yêu cầu, đột nhiên nó nhớ ra hôm nay Pansy từng tìm nó rủ đi xem Quidditch. Trận Quidditch... bị ngừng... tấn công!!!
Minh giật mình, nó vội vàng xô cửa chạy ra ngoài, vận khinh công lao đến thư viện. Ở nơi đó, giáo sư Mc Gonnagall đang đứng đó với hai bóng người đứng sừng sững như những pho tượng. Hermione ở đó, gương mặt sững sờ, đôi mắt mở to, trong suốt và trong tay cô bé cầm 1 chiếc gương nhỏ
-Damn it!!! – Minh bật ra câu chửi, câu này là nó chửi bản thân nó, sao nó không nhớ ra sớm hơn chứ. Chỉ một chút, một chút thôi mà
Minh điên cuồng rồi. Phải biết nó là một người rất bình tĩnh, rất rất chi là bình tĩnh. Nhưng người bình tĩnh mà điên cuồng thì vô cùng khủng bố đấy.
Minh mượn linh hồn của Tom nhập vào thân xác của nó, vận nội công rồi hét lên bằng xà ngữ. Âm thanh của nó vang động khắp lâu đài
"TÊN KHỐN KHIẾP, KHỐN KHIẾP, KHỐN KHỐN KHIẾP KIA!!! TA KHÔNG BIẾT NGƯƠI LÀ AI, NGƯƠI LÀ CÁI THỨ KHỐN NẠN KHỐN KHIẾP NÀO. NHƯNG TA BIẾT NGƯƠI TRỐN Ở ĐÂU. ĐÊM NAY, TA ĐỢI NGƯƠI TRONG SÂN TRƯỜNG. NẾU NGƯƠI DÁM KHÔNG ĐẾN, TA SẼ DÙNG 1 MỒI LỬA THIÊU HỦY TOÀN BỘ GIAN MẬT THẤT ĐÓ, SAU ĐÓ ĐI TÌM VÀ LÔI CON CHUỘT CHẾT NHÀ NGƯƠI RA, ĐEM NGƯƠI ĐẶT Ở LỬA ĐỊA NGỤC THIÊU ĐỦ BẢY BẢY BỐN MƯƠI CHÍN NGÀY. ĐẾN ĐÂY, ĐẾN ĐÂY, XEM AI MỚI CHÍNH XÁC LÀ NGƯỜI THỪA KẾ.
CHỈ CẦN NGƯƠI DÁM ĐẾN, TIỀN ĐẶT CƯỢC SẼ LÀ THUỐC HỒI SINH ĐƯỢC CHẾ TÁC BẰNG HÒN ĐÁ PHÙ THỦY"
Tiếng xì xì của rắn vang khắp lâu đài, trong sự hốt hoảng của mọi người. Harry giật mình lắng nghe, sau đó nói lại nội dung của lời thách đấu với Ron và các bạn. Mọi người đều giật mình.
Giáo sư Mc Gonnagall nhìn Minh, ánh mắt vô cùng phức tạp, cuối cùng bà không nói gì mà chỉ thở dài.
Minh cũng khẽ bình ổn lại tâm trí, sau đó dùng phép thuật giúp bà đưa hai cô bé đến bệnh thất của bà Promfey. Sau đó, nó đến phòng hiệu trưởng tìm thầy Dumbledore
Trong căn phòng hình tròn rộng rãi với đủ các thứ âm thanh buồn cười như là tiếng vo vo của mớ dụng cụ bằng bạc xếp trên mấy cái bàn chân cẳng khẳng khiu thỉnh thoảng lại xịt ra vài cụm khói nho nhỏ, hay tiếng ngáy của mấy cụ hiệu trưởng đang ngủ gà ngủ gật trong mấy bức chân dung treo đầy trên tường. Con phương hoàng Fawkes lượn vòng xung quanh phòng, với bộ lông vũ vàng và đỏ hết sức tuyệt vời.
Nếu như lúc khác, Minh sẵn sàng đem con chim này tóm lại hấp thu gien, nhưng lúc này nó không hề có tâm tư đó. Cụ Dumbledore đang ngồi viết gì đó trên cái ghế cao sau bàn làm việc
-Con chào thầy! – Minh lễ phép nói
-Chào trò, có chuyện gì vậy?
-Thưa thầy, con muốn xin thầy một lệnh giới nghiêm. – Minh nói
-Lệnh giới nghiêm? – Cụ Dumbledore bỏ cây bút lông xuống, ngước mặt nhìn Minh, chờ đợi lời giải thích
-Đêm nay con có hẹn quyết đấu với kẻ thừa kế, nếu hắn dám đến, và con tin chắc hắn sẽ đến. Kẻ thừa kế có một con tử xà Basilisk, nó có thể làm chết bất cứ ai chỉ với một cái nhìn, bởi vậy con cần một lệnh giới nghiêm, một lệnh giới nghiêm cho tất cả các nhà, và cả các giáo sư nữa.
-Trò làm vậy quá nguy hiểm rồi – Thầy Dumbledore nói
-Đây là việc con phải làm. Nếu không, sẽ có bao nhiêu học sinh nữa bị hại, đâu phải ai cũng may mắn có thể nhìn thấy con quái vật đó gián tiếp như những vụ tấn công trước. Rồi thầy sẽ để người ta đem bác Hagrid nhốt vào Azakaban sao?
-Ta không đồng ý – Thầy Dumbledore nói
-Thầy có đồng ý hay không con cũng sẽ làm – Minh cương quyết nói – và thầy đừng nên xuất hiện, ánh mắt tử xà cho dù là Merlin cũng phải né tránh
-Trò thật là... được rồi, ta sẽ nói với cô Mineral tuyên bố lệnh giới nghiêm, nhưng chỉ một đêm nay thôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!