Chương 29: Câu Lạc Bộ Đấu Tay Đôi

Nhìn theo bóng lưng của Minh, Hermione nói

-Có khi nào Minh là người thừa kế không?

-Không có khả năng Hermione

Harry dường như bị ai đó cắn, lập tức giãy nảy và phản đối. Ron cũng tỏ ra kích động

-Minh sẽ không vô cớ tấn công người khác

-Nhưng học kỳ này cậu ấy rất kỳ quặc – Hermione cau mày nói – lại rất thần bí nữa

-Tốt rồi Hermione, đừng nói nữa. Cậu là bạn gái của Minh, cậu không rõ tính cậu ấy sao? – Ron nói – Chúng ta rất nhanh sẽ phát hiện chính Malfoy mới là người thừa kế

Hermione không nói gì, nàng cùng harry chìm vào những suy nghĩ riêng.

Quá trình điều phối nước phép rất là phức tạp, tiêu tốn của Minh hầu hết thời gian rỗi. Trong đoạn thời gian này, minh và Tom cũng tiến hành nghiên cứu hòn đá phù thủy, mặc dù để chế ra thuốc bất tử thì còn phải đi thêm 1 đoạn thời gian dài nữa, nhưng biến sắt thành vàng thì đã thí nghiệm thành công. Nhìn bộ giáp trụ toàn thân vàng óng, Minh ước lượng giá trị của nó có lẽ phải đến mấy chục ngàn Galleon.

Nhưng mà hóa sắt thành vàng quá tiêu hao ma lực của đá phù thủy, mà viên đá trong tay của Minh chỉ là tàn thứ phẩm, không thể tự động hồi phục mana, dùng bao nhiêu hết bấy nhiêu, do đó Minh và Tom đành phải bỏ qua chức năng này của đá phù thủy, mà tập trung vào chế tạo nước phép.

Một tuần sau, khi đi ngang qua đại sảnh đường, Minh gặp một đám đông bu quanh một thông báo, đọc một mẩu giấy da đính trên bảng. Khi tiến lại xem, Minh phát hiện Ron, Hermione và Ron cũng đang đứng đấy. Thấy Minh, 3 đứa nhóc vẫy tay nói

-Minh, Minh, lại đây nè.

Khi tới gần, Minh thấy Seamus của nhà Gryffindor đang hào hứng nói

- Người ta đang thành lập Câu lạc bộ Đấu tay đôi! Tối nay có buổi họp mặt đầu tiên! Mình không ngại mấy bài học đấu tay đôi đâu; nhất là vào những ngày này, biết đâu mình sẽ phải cần đến…

Ron nói:

-Cái gì? Bộ mấy bồ tưởng con quái vật của Slytherin biết thách đấu tay đôi à?

Lại là 1 trò hề của tên lừa đảo Lockhart. Minh nhủ thầm. Ron nói với Harry, Hermione và Minh

- Coi bộ cũng hữu ích lắm. Tụi mình tham gia không?

Harry và Hermione đều ủng hộ, còn Minh thì bị ép đi theo phòng trào. Thế là lúc 8 giờ tối hôm đó, tụi nó vội vã trở lại Đại Sảnh đường. Mấy dãy bàn dài đã được dọn đi chỗ khác, nhường chỗ cho một cái võ đài vàng đặt dọc một bức tường. Hàng ngàn ngọn nến được thắp sáng lơ lửng bên trên. Trần nhà lại một lần nữa đen như nhung, và gần như toàn bộ học sinh trong trường đều có mặt, người nào cũng cầm theo cây đũa phép của mình và lộ vẻ hồi hộp.

Hermione nói khi cùng ba đứa chen lấn trong đám đông:

- Không biết ai sẽ dạy tụi mình đây? Có người nói với mình thầy Flitwick từng là vô địch môn đấu tay đôi hồi thầy còn trẻ – không chừng thầy Flitwick sẽ dạy tụi mình cũng nên.

Harry nói:

- Miễn sao đừng là…

Lockhart đang bước lên võ đài, chói lọi trong chiếc áo chùng màu đỏ mận chín, bên cạnh thầy không ai khác hơn là thầy Snape mặc chiếc áo chùng màu đen thường ngày.

-... tên lừa đảo này – Harry chán nản nói nốt cho hết câu

Lockhart giơ tay vẫy mọi người im lặng và kêu gọi:

- Dồn lại đây nào! Tập họp lại nào! Mọi người có thấy tôi rõ không? Có nghe tôi rõ không? Hay lắm!

Hắn tằng hắng để bắt đầu:

- Thế này, giáo sư Dumbledore đã cho phép tôi thành lập Câu lạc bộ Đấu tay đôi này, để huấn luyện tất cả các trò phòng khi các trò cần tự vệ, như chính tôi đây đã phải chiến đấu tự vệ trong vô số trường hợp – Cứ đọc các sách đã xuất bản của tôi là biết đầy đủ chi tiết về chuyện này.

Nở một nụ cười sáng chói gương mặt, Lockhart nói tiếp:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!