Sáng Chủ Nhật, Ngọc Minh thức dậy sau 1 giấc ngủ dài, cảm thấy khoan khoái khi tắm trong những tia nắng rạng rỡ của một ngày chớm đông. Nó xuống phòng sinh hoạt chung, nơi mà lúc này đang nhốn nháo với tin tức kẻ thừa kế lại ra tay. Flint đôi mắt đỏ bừng, hưng phấn nói
-Quá tuyệt vời. Người thừa kế của Slytherin phải như vậy chứ. Lợi dụng đám đông nhốn nháo để hành động. Quá tuyệt vời.
Minh mặc kệ cái đám khùng đang hưng phấn này. Hắn đến đại sảnh đường ăn sáng, đợi Hermione và Ron xuất hiện rồi rủ tụi nó cùng đi thăm Harry. Thằng bé đang bị cảm nặng, phải nằm ở chỗ bà Promfey để uống thuốc. Có vẻ kiểu gì Harry cũng phải đến bệnh xá nằm nghỉ hay sao ấy. Phải chăng đây là cái gọi là pháp tắc?
Nhưng hai đứa này cứ lập tức từ chối, trốn Minh như trốn tà...
Minh vuốt vuốt cái mũi, tự hỏi: Bộ mình xấu xí lắm sao mà hai đứa nó sợ mình dữ zậy???
Minh lắc đầu, mặc kệ 2 đứa, đi xuống bệnh xá tìm Harry, nhưng lúc này thằng bé cũng đã trở về. Harry vào đại sảnh, không thấy Ron và Hermione thì lộ ra vẻ chán nản. Minh mỉm cười vỗ vai Harry, rồi quay lưng tiến về phía phòng "cầu được ước thấy"
-------
"Tom, suy nghĩ thế nào rồi?"
"Ta đồng ý. Nhưng ta yêu cầu có thời hạn. Ta chỉ làm việc cho ngươi 50 năm. Sau 50 năm, mặc kệ thế nào, ta cũng sẽ rời đi"
Minh suy nghĩ 1 lúc rồi nói "Đồng ý. Vậy ký kết lời thề đi" nó chủ động thực hiện trước "Ta, Ngọc Minh, hướng về Merlin thề, sẽ dùng hòn đá phù thủy để giúp Tom Riddle phục sinh, nếu trái lời ta sẽ bị mất hết ma lực, trở thành Pháo lép"
"Ta, Tom Riddle, hướng về Merlin thề, nếu Ngọc minh giúp ta hồi phục lại thân thể, ta sẽ trung thành phục vụ cho hắn 50 năm. Nếu trái lời thề ta sẽ hoàn toàn chết đi, không thể phục sinh"
Hai người thề xong thì 1 quầng sáng hiện ra, đó là Merlin, hay là nguyên tố ma pháp, hưởng ứng lời thề của hai người, cũng đem lời thề in sâu vào linh hồn.
Minh lúc này bắt đầu giải phóng các ma pháp trận giam giữ quyển Nhật ký, cũng đem 1 lọ máu rồng pha loãng đổ lên, giúp Tom khôi phục ma lực
Lúc này Tom đã có thể nói, không cần Minh phải dùng bút lông viết lên quyển nhật ký nữa
-Tom, ngươi biết sử dụng hòn đá phù thủy không? – Minh hỏi – ta thử nghiệm mấy lần mà không được
-Kích thích hòn đá cần một vài ma pháp rất phức tạp – Tom nói – sau khi chế tạo ra nước phép, ta cần phải đạt được 1 cái thân xác tạm thời, ví dụ như...
-Nè, đừng đùa chứ ông bạn. Ta không muốn đội một cái khăn choàng to tướng sau đầu đâu
-Là sao? – Tom ngơ ngác
-Chứ không phải ngươi muốn dính vào sau gáy ta sao
-Sao ngươi biết – Tom ngạc nhiên
-Năm ngoái ta đánh bại chủ hồn của ngươi, hắn dính ở sau gáy một giáo viên Hogwart
-Được rồi, không làm thế thì có 1 cách khác, đó là ta rút ra một bộ phận ma lực của ngươi, để tạo thành 1 cái thân thể, có lẽ nhiều hơn 1 nửa ma lực đấy, thậm chí nhiều hơn, sau đó nhanh chóng uống thuốc.
-Được, cứ thế đi – chỉ cần không phải đội khăn và xức tỏi, Minh không ngại mất đi 1 phần ma lực, hơn nữa bọn hắn cũng có thể chế tạo nước phép phục hồi ma lực cơ ma – Nè tom, trong phòng chứa liệu còn gì nữa không?
-Còn gì là còn gì?
-Đi xem thử không?
-Kẻ thừa kế vừa ra tay, ngươi đã dám đi xuống sao?
-Có gì không dám. Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ngươi không nghe sao?
-Ta nghe nói lòng hiếu kỳ hại chết con mèo đấy – Tom nói
-Phú quý hiểm trung cầu mà. Đi thôi – Minh nói, rồi kệ tom, đút quyển nhật ký vào trong túi áo
-----------
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!