Chương 27: Pin Ma Lực

"Tom, ngươi biết thế giới Muggle có một thứ gọi là Pin không?"

"Không biết" – Tom thành thật trả lời. Có vẻ hắn ghét cay ghét đắng những gì liên quan đến Mugge

"Đó là một thứ dùng để tích trữ năng lượng..." Minh giải thích cho Tom, thậm chí còn vẽ hình minh họa

"rồi sao?" Tom hỏi

"Ta nghĩ có thể thử chế tạo một thứ như là pin đó, dùng để chứa đựng năng lượng, pháo lép (và cả Muggle nữa – Minh thầm nghĩ) có thể lợi dụng năng lượng đó để sử dụng ma pháp thay cho tự thân"

Nhưng cụ thể làm sao thì 2 tên còn cần nghiên cứu thêm. Dù sao ma lực không phải là điện năng. Minh đem giả thiết, phương thức vận hành viết vào quyển nhật ký, Tom cũng tỏ ra hứng thú, đưa ra rất nhiều loại tài liệu để Minh thử nghiệm điều chế, thử xem liệu có thể đem ma lực chứa đựng hay không. Cuối cùng, sau nhiều lần thí nghiệm, Tom và Minh đã điều chế được một loại nước phép, trong quá trình điều chế Minh còn đi tìm thầy Snape, dùng 1 lọ Gỉ mắt của Bằng mã để nhờ bậc thầy Độc dược giúp đỡ. Đem tài liệu nhúng vào loại nước thuốc này, ngâm nửa ngày là có thể chứa đựng ma lực, nhưng ma lực nhiều ít thế nào thì lại phụ thuộc vào phẩm chất của tài liệu, mà quý trọng tài liệu... có gì có thể so với sừng, răng nanh và móng vuốt của rồng đây. Minh lần lượt dùng 1 mẩu nhỏ của sừng, răng nanh và móng vuốt của nó để chế tạo 3 viên pin ma lực lần lượt chứa đựng được 10 lần, 8 lần và 4 lần phóng ra lời nguyền "SECTUMSEMPRA"

Vấn đề tiếp theo là ma lực tồn vào rồi nhưng... làm sao để lôi ra dùng đây? Minh và Tom loay hoay mãi mà vẫn không thể làm sao được. Vãi luyện.

"Có lẽ chúng ta nên nghiên cứu nguyên lí của đũa phép" – Tom viết

"Tại sao?"

"Chúng ta có thể đem thứ này, cái thứ ngươi gọi là pin ma lực, chế tạo thành 1 cây đũa phép cỡ nhỏ"

"Ý kiến hay, ngay ngày mai chúng ta bắt tay vào làm"

"Đồng ý!"

Mấy ngày tiếp đó, Minh vùi mình trong thư viện, tìm đọc những quyển sách liên quan đến nguyên lí hoạt động của đũa phép. Từ đó cậu biết được đũa phép giống như là thấu kính giúp phóng đại ma lực của phù thủy vậy. Tuy rằng thế giới phù thủy cũng có những phù thủy có thể phóng ra ma pháp mà không cần đũa phép, như thầy Dumbledore, Voldemort, thậm chí là cả Quirell năm nhất nữa.

Nhưng tất nhiên việc sử dụng ma pháp mà không có đũa phép yêu cầu ma lực cực kỳ cao, đại bộ phận phù thủy là không thể nào thực hiện đấy, cho dù có thể thì cũng chỉ là 1 số ma pháp nhỏ bé không đáng kể mà thôi.

Minh càng đọc sách lại càng hứng thú rồi, hiện tại hắn ngoài thời gian lên lớp và huấn luyện Quidditch ra, đầu óc toàn bộ tập trung vào nghiên cứu và chế tạo đũa phép, thậm chí có thể nói là quên ăn quên ngủ.

Cuối cùng thì nghiên cứu của Minh và Tom đã có chút thành quả. Đũa phép phải phù hợp với người sử dụng, có thể nói là đũa phép phải thuần phục với chủ nhân của nó, thì mới có thể sử dụng ma pháp. Như vậy nếu ngay từ khi chế tạo đã ép đũa phép phải thuần phục với chủ nhân tương lai của nó thì sao?

Minh thử dùng máu của chính mình hòa vào nước thuốc, sau đó đem tài liệu nhúng vào, rồi luyện chế, quả nhiên sau khi chế xong Minh và tài liệu có một chút gì đó liên hệ. Đây phải chăng là lấy máu nhận chủ – Minh nghĩ.

Đột phá được bước trọng yếu này, Minh rốt cuộc cũng chế tạo được một vật thay thế cho đũa phép, đó là 1 cái nhẫn, dù nó hơi... xấu xí và thô kệch. Minh dùng móng vuốt rồng mài kỹ, sau đó chạm rỗng, đem nó nhúng vào nước thuốc, rồi dùng gỗ tử sam tuốt thành sợi, buộc xung quanh Nhẫn, để gia tăng độ khống chế. Sau đó Minh rút đũa phép, phủ lên nhẫn một lời nguyền chống mài mòn, rồi đeo nhẫn vào tay.

Quả nhiên Minh có cảm giác giống như lúc sử dụng đũa phép. Minh cất đũa phép vào túi, chỉ tay vào 1 tấm bia thử nghiệm, quát

"SECTUMSEMPRA!!!"

Một tia sáng lóe lên từ mặt nhẫn, rồi sau đó lời nguyền rủa được phóng ra. Tốc độ chậm hơn dùng đũa phép à nha. Minh thầm nghĩ

"Đừng có được voi đòi tiên. Như vậy là tạm rồi" – Tom viết

"Ừ, cảm ơn ngươi Tom. Thử nghĩ xem, việc này sẽ làm cho bao nhiêu pháo lép có thể sử dụng phép thuật đây"

"Đừng vội mừng!" Tom tạt nước "Ngươi đừng quên nguyên liệu quá khó tìm, sản xuất hàng loạt là không thể"

"Ừ nhỉ, chúng ta vẫn cần thí nghiệm tiếp" Minh viết

--------

Minh đến nhờ thầy Snape tìm cách lấy cho nó 1 ít máu của thầy Filch, tuy không hiểu Minh muốn làm gì, nhưng thầy Snape vẫn đồng ý giúp đỡ nó. Minh dùng máu của Filch chế tạo 1 viên pin ma lực, lần này dùng tài liệu thấp hơn, sừng kỳ lân, chỉ có thể phóng ra 3 lần nguyền rủa cắt sâu vĩnh viễn. Sau đó hắn lại chế cho Filch 1 cây đũa phép, chỉ có điều đoạn cuối hắn tạo ra 1 cái rãnh đồng bộ, dùng để đặt pin ma lực.

Như vậy Filch cũng có thể sử dụng đũa phép.

Khi Filch nhận được cây đũa phép, hơn nữa phóng ra ma pháp rửa sạch hoàn toàn hay phục hồi như cũ, nhìn ánh sáng lóe lên, ma pháp hoạt động, bộ dạng của hắn Ngọc minh không thể nào quên được. Mọi người có thể tưởng tượng một người mù hàng chục năm đột nhiên sáng mắt, 1 người bị tật nguyền đột nhiên đi được, bộ dáng của họ như thế nào thì bộ dáng của Filch lúc này cũng thế.

Filch cố nén xúc động muốn khóc (Tên này mà quệt nước mắt nước mũi vào áo chùng của mình thế nào mình cũng sút hắn bay – Minh nghĩ) kêu lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!