Chương 25: Bùng Học

Trưa hôm đó, trong bữa ăn, cả đại sảnh đường rất vinh dự được nghe tiếng gào thét của bà Weasley khi bà gửi cho Ron một lá thư Sấm. Ngọc Minh cũng cảm thấy áy náy, vì nó tò mò muốn biết con đường đi đến Hogwart như thế nào mà khiến ông Weasley bị chất vấn. Nó cảm thấy có chút khó chịu. Gương mặt nó xụ xuống, khiến mấy đứa nhà Slytherin không dám lên tiếng trêu chọc Ron và Harry như thường ngày.

Giáo sư Snape bắt đầu phát thời khóa biểu cho tụi nó, môn đầu tiên của nó là môn Lịch sử pháp thuật. Minh ngồi và nghe giảng 1 cách buồn chán. Hôm nay thầy Binn để quên cái xác của thầy ở nhà, và cứ thế mà xuyên qua cánh cửa đi vào lớp. Thầy giảng bằng 1 cái giọng đều đều nhàm chán. Minh lơ đãng nhìn qua cửa sổ, và thấy đám Gryffindor và Hufflepeff đang đi vào nhà kính thảo dược, tên lừa đảo Lockhart đi đằng sau, ba hoa liên tục.

Cũng may tên này đi theo quấy phá nhân vật chính, Minh nghĩ thầm. Nhưng rồi nó thấy Lockhart kéo Harry lại, léo nhéo gì đó, rồi bỏ đi.

Không phải đâu, chẳng lẽ... – Minh xuất hiện 1 linh cảm xấu

Quả nhiên, khoảng 10 phút sau, Lockhart xuất hiện trước cửa phòng học, bước vào, miệng cười đầy răng (Quả thật muốn đấm cho hắn răng rơi đầy đất – Minh thầm nghĩ). Thật sự Lockhart cũng rất bảnh bao trong chiếc áo chùng màu ngọc lam, dưới cái nón màu ngọc lam viền vàng, mái tóc vàng của hắn cũng sáng bóng lên ( 1 câu thần chú ta sẽ đốt trụi tóc của hắn – chỉ 1 câu duy nhất mà thôi)

-Xin lỗi các em, xin lỗi giáo sư Binn – Lockhart nói, rồi liến thoắng kể về những chuyến đi của hắn, với những "bí sử" mà hắn phát hiện được.

Giáo sư Binn tức giận nổ con mắt – theo nghĩa đen ấy, bởi vì đôi mắt của ông trợn to rồi "pưng" 1 tiếng, bắn ra ngoài, rơi xuống bàn giáo viên – rồi cho cả lớp nghỉ sớm. Một số nữ sinh nhà Slytherin, cả nam sinh nữa, nán lại nghe lão Lockhart giảng giải. Còn Minh thì chán nản cất sách vở đi ra ngoài

-Trò kia, trò đi đâu thế – Lockhart cao giọng hỏi, theo hắn, một kẻ bỏ ra khỏi giờ là thách thức quyền uy của hắn.

Rầm!!! Minh đấm mạnh tay xuống bàn, chiếc bàn nứt ra làm đôi, ngã xuống đầy bụi. Mặt Lockhart tím xanh cả lại, không biết vì tức hay vì sợ. Minh rút đũa phép ra, chỉ vào cái bàn đọc thần chú "Phục hồi như cũ". Xong xuôi đâu đấy, Minh quay sang, mỉm cười hỏi Lockhart

-Có việc gì không thưa giáo sư?

-Không... không có gì...

Minh gật đầu ra bộ chào hắn, rồi đi ra cửa. Thời gian còn dài, mà Minh cũng không muốn đến phòng thí nghiệm, hắn quyết định đi lượn lờ một vòng. Nghĩ là làm, Minh lập tức lấy ra cây chổi bay Nimbus 2001, chuẩn bị bay vào rừng cấm tán gẫu với Andrean

Đột nhiên, có tiếng ai đó gọi nó

-Minh, Ngọc Minh...

Minh quay lại, Malfoy với mái tóc bạch kim đang mỉm cười vẫy tay với nó, trong tay Malfoy là 1 cây chổi Nimbus 2001.

Malfoy ngạc nhiên nhìn cây chổi trong tay Minh, nói

-Mày đã mua chổi rồi à, tao còn định xin ba tao thêm 1 cây nữa

-Coi bộ tao nghèo lắm sao? – Minh cười – Mày không ở lại nghe lão Lockhart giảng bài à

-Hừ, cái tên đó chỉ lừa được đám ngu dốt không biết gì, chứ gia đình tao biết hết chiến tích của lão – Malfoy khinh thường nói

Minh và Malfoy cưỡi chổi bay vòng vòng quanh lâu đài, làm những tư thế lượn lên xuống rất khó khăn, quả thật, Minh rất thích cảm giác lướt theo những cơn gió như thế này.

Nhìn kìa – Malfoy nói – đám năm nhất nhà chúng ta cũng đang học Bay.

Hai đứa lập tức lượn về phía đó. Thấy tụi nó, giáo sư Hooch vẫy tay rối rít

Hai đứa nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh giáo sư Hooch. Giáo sư cười nói

-May quá có 2 em, các em có thể chỉ dẫn cho lũ học sinh mới giúp ta được không, ta sẽ cộng thêm cho nhà Slytherin 10 điểm cho mỗi em.

Minh mỉm cười, nói

-Rất hân hạnh, thưa giáo sư.

Malfoy hí hửng định chạy lại chỗ đám Slytherin, nhưng Minh ngăn nó lại, nói

-Mày, sang bên Gryffindor

-Tại... tại sao...

Malfoy lắp bắp, nhìn Minh với ánh mắt u oán. Thằng này rõ ràng biết nó ghét đám Gryffindor, giờ không phải làm khó nó sao

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!