Chiều thứ bảy, một chiếc máy bay tư nhân hạ cánh xuống Phi trường Luân Đôn. Minh và Jame mang theo hành lí bước xuống máy bay. Bên ngoài cửa, một chiếc Mercedes CLK đã đợi sẵn. Lái xe vừa thấy Jame lập tức cúi đầu chào, rồi cung kính đưa cho hắn chìa khóa xe. Jame nhận lấy chìa khóa, sau đó cúi người cung kính mở cửa xe cho Minh, rồi ngồi vào ghế tài xế
-Ông chủ, chúng ta đi đâu đây? – Jame hỏi
-Nhà số 4 đường Privet. – Minh ung dung trả lời
-Có chuyện gì sao ông chủ?
-Bạn của ta bị vướng vào 1 vấn đề nho nhỏ ấy mà – Minh nói rồi đem chuyện Harry Potter bị con gia tinh hãm hại khiến cho nó bị nhà Vernon nhốt lại ra nói cho Jame biết
-Ông chủ, dường như có chút gì đó không đúng – Jame cau mày nói
-Có chuyện gì?
-Lần trước không phải ngài vẫn dùng được phép thuật đấy sao?
- Jame hỏi (câu này chắc nhiều người cũng muốn hỏi)
-Đúng vậy. Jame, ngươi không phải phù thủy nên ngươi không biết. Nếu như phép thuật quản lí phù thủy vị thành niên được ếm lên người của bọn nhóc thì tất nhiên là sẽ không có chuyện nhầm lẫn như chuyện Harry rồi. Nhưng việc này lại liên quan đến quyền con người, chẳng vị quý tộc nào muốn con mình bị đánh dấu cả. Bởi vậy bộ phép thuật đã quyết định ếm bùa theo dõi lên những cây đũa phép và nơi ở của đám trẻ.
Tất nhiên việc này chủ yếu là nhằm vào các phù thủy gốc Muggle hay sống trong thế giới Muggle, chứ như bạn ta, Malfoy hay Pansy, cả bố lẫn mẹ đều là phù thủy, thì không thể nào ếm bùa ở nhà của họ. Ai biết ma pháp đó là bố mẹ hay con cái gây ra chứ. Lại quay về chuyện của ta, cây đũa phép mà ta sử dụng là cây không hề có trong sự đăng ký của bộ phép thuật, mà nơi ta bị ếm bùa theo dõi là trại trẻ mồ côi St Peter. Bởi thế ta hoàn toàn có thể ở bên ngoài sử dụng phép thuật. Tất nhiên, nếu vô tình bị phát hiện thì cũng rất là mệt, nên có thể hạn chế được là tốt nhất. – Minh giải thích
-Ra thế – Jame gật đầu – À ông chủ, tôi đã làm hồ sơ xin nhận nuôi và xin giám hộ xong xuôi rồi. Nhưng chỉ sợ nếu đưa địa chỉ là đảo Celt thì sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của ngài trong tương lai
-Nói cũng đúng – Ngọc Minh trầm tư suy nghĩ 1 lúc – vậy thì mua 1 căn nhà ở Luân Đôn rồi đăng ký ở đó vậy.
-Ok, ông chủ
Chỉ một lát sau, xe của Ngọc Minh đã đến căn nhà số 4 đường Privet. Jame bước xuống xe, mở cửa cho Ngọc minh, rồi 2 người sải bước về phía cửa chính.
-Ba ơi, ba ơi, có ai đến chơi nhà ta kìa. – Thằng nhóc Dursley kêu lên, nó đã nhìn thấy chiếc xe sang trọng từ trong nhà
-Anh Vernon, ra đây mà xem. Thật là một chiếc xe sang trọng – dì của Harry, bà Petunia kêu lên
-Đúng là sang trọng thật. Đây là chiếc xe Mercedes mới được trưng bày ở triển lãm Frankfurt năm ngoái. Thật khó tin là nó lại xuất hiện ở đây – Lão Vernon cũng cảm thán
Kính cong! Tiếng chuông cửa vang lên. Cả nhà Vernon loạn hết cả lên
-Petunia, cái áo vét màu xanh ngọc sang trọng của anh ở đâu – Lão Vernon kêu lớn
-Dursley, mặc quần áo tử tế vào. Anh thân yêu, nó ở trên tầng 2 ấy. – Bà Petunia nói, trong khi tô lại son môi và đánh lại mắt
Kính cong! Tiếng chuông lại 1 lần nữa vang lên. Lão Vernon kéo lại cái cà vạt, chỉnh lại cái cổ áo, sau đó tiến ra mở cửa. Bên ngoài là 1 người thanh niên rất phong độ cùng 1 đứa bé, có lẽ cũng cỡ tuổi Dursley nhà lão. Lão Vernon toét miệng cười, nói
-Xin chào! Tôi là Vernon Dursley. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho quý ngài!
-Cút ra, lão mập. Lão cản tầm nhìn của ta. – Minh nói, đá mạnh vào chân lão Dursley. Với tên mập thường bắt nạt nhân vật chính này, Minh chả có 1 chút xíu xíu nào cảm tình cả.
-Xin lỗi – Jame cười hiền lành – cậu chủ của tôi hơi ... khó tính
-À... vâng... – lão Vernon đau điếng, nhưng lại cố bắt mình rặn ra 1 nụ cười – thật là cậu bé đáng yêu
-Bốp!!! – Minh lại sút thêm 1 phát nữa – đừng có nói về ta với cái giọng ghê tởm như thế.
Vào trong nhà, Minh thả người ngồi phịch xuống ghế sa lon, ngắm nhìn xung quanh. Jame đứng sau lưng, người hơi khom, thể hiện vị trí của 1 người cấp dưới.
-Xin hỏi, quý ngài và... công tử đây, tìm chúng tôi có việc gì? – Lão Vernon hỏi
-Gọi nó ra đây! – Minh nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!