Nhà tù Bắc Luân Đôn
Jame nằm trên chiếc giường nệm êm ái, chân gác lên thành giường, miệng ngậm 1 điếu xì gà Lahabana, theo dõi chương trình yêu thích trên chiếc tivi đen trắng nhỏ kê góc phòng. Trên cái bàn gỗ sồi cạnh giường của hắn có 1 chai bia và mấy gói Snack dang dở. Nếu không có bộ áo tù trên người và mấy ô cửa chấn song, người ta hẳn sẽ nghĩ Jame đang ở trong một khách sạn nào đó chứ không phải là đi tù.
Một âm thanh vang lên trong đầu của Jame
-Ai, ai thế hả? – Jame hoảng hốt kêu lên, bật dậy nhìn xung quanh. Nhưng 4 phía vẫn vắng lặng như tờ.
Âm thanh cứ đều đều mà dội vào đầu Jame.
-RỐt cuộc ngươi muốn gì? – Jame nổi nóng – Ta không muốn nói chuyện với kẻ giấu mặt.
Jame ngước đầu lên, và thấy có một chú chim bồ câu màu trắng. Chẳng lẽ đây là 1 con chim robot để truyền tin? – Jame âm thầm nghĩ, định đứng dậy bắt con chim để kiểm tra.
- Con chim "nói"
-Ngươi thật sự là con chim?
Con chim gù gù, rục đầu vào cánh chải chuốt
-Rốt cuộc ngươi muốn gì?
Con chim trả lời
-Gia tộc của ngươi, Gia tộc chim sao? – Jame hứng thú nói đùa
con chim lắc lư cái đầu nhỏ
-... – Jame mở miệng muốn nói gì, nhưng con chim đã chặn miệng hắn lại
Jame suy nghĩ một lát, rồi cuối cùng trả lời
-Chuyện kia ta đã biết. Ta cứ ngỡ đó chỉ là tin đồn, nhưng giờ ta đã tin tưởng rồi đấy. – Jame thở dài
- Con chim dụ hoặc
-Đối với một kẻ đang bị đệ tử của mình tuyên án tử hình như ta, ta không có lý do gì cự tuyệt. Chỉ cần ra ngoài, ta sẽ toàn tâm toàn ý giúp ngươi. – Jame nói, cho dù nơi này tiện nghi đầy đủ, nhưng ai muốn ngồi tù cả đời chứ. Hơn nữa có lẽ 1 tháng sau là kết thúc hạn tù của hắn – cái ngày hắn được khênh ra khỏi đây
Con chim nói
-Ta đoán ngươi thừa sức để làm cái gọi là oanh liệt rung động, nhưng ta thích nhẹ nhàng hơn! – Jame thản nhiên nói
Con chim nói xong thì đập cánh bay đi mất
----------
Bên ngoài trại giam, con chim bồ câu trắng kia đậu xuống đất, dần dần biến hình thành 1 con người, nói chính xác là một cậu bé.
Minh lấy từ trong nhẫn ra chiếc áo tàng hình đã trải qua sửa chữa. Vốn là một mảnh áo choàng, bị Minh sửa lại thành 1 bộ quần áo bó sát người có mũ trùm đầu, 1 đôi giày cùng 1 đôi găng tay tàng hình. Cắt ra như thế khiến cho chiếc áo choàng vốn thừa sức bao phủ 3 người lúc này chỉ có thể để 1 mình Minh mặc.
Nhưng có 1 điều là Minh có thể biến hình trong bộ quần áo này, khiến cho nó dù có biến hình cũng vẫn giữ trạng thái tàng hình được.
Buổi tối, Minh biến thành 1 con ruồi, xuất hiện trong phòng vệ sinh của Jame, rồi hoàn hình lại thành người, cởi bỏ áo choàng rồi đi ra
-Xin chào, ta đến đón ngươi đây – Minh nói
Jame giật nảy mình, đột nhiên trong phòng giam xuất hiện 1 thằng bé, cái này... cái này cũng quá ghê rợn đi chứ hả.
-Chúa ơi, ta đang nằm mơ sao? – Jame lẩm bẩm
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!