Chương 18: Nhà Slytherine Đạt Cúp

Lúc Minh tỉnh lại, điều đầu tiên nó nhìn thấy là một bộ râu bạc phơ. Nhớ đến câu truyện cười năm nào, đột nhiên nó bật cười.

-Minh, cậu làm sao vậy – tiếng Harry vang lên, thì ra thằng bé cũng ở đó

-KHông có gì, đột nhiên nhớ đến 1 truyện cười. Có một anh chàng vào bệnh viện cấp cứu, anh ta rất sợ, và vị bác sỹ mổ cho anh ta thì chỉ vào bộ râu trắng của mình và nói "Này Anh đừng lo, tất cả rồi sẽ ổn thôi. Anh có nhìn thấy bộ râu của tôi không? Khi thức dậy, anh sẽ thấy tôi vẫn ở bên anh với bộ râu này." Bệnh nhân bắt đầu ngấm thuốc mê, bộ râu của bác sĩ nhoè dần và đi vào giấc ngủ. Khi mơ màng tỉnh lại, quả nhiên hình ảnh đầu tiên con bệnh cảm nhận được vẫn là bộ râu.

Nhớ đến điều bác sĩ đã nói, anh run rẩy quờ lấy bộ râu của ông ta: "Ôi bác sỹ, ông có chòm râu thật phúc hậu. Cảm ơn ông đã cứu tôi" "Thôi nào, con hãy bình tĩnh và buông bộ râu của ta ra, con trai. Ta là thánh Piere đây"

-Ha ha, ta còn lo lắng con làm sao, nhưng có thể kể truyện cười, ta nghĩ con có lẽ cũng có thể xuống giường được rồi đấy. – Thầy Dumbledore nói

-Thưa thầy, con đã phá hủy Hòn đá rồi – Minh nói

-Không sao, nếu trò không làm thì ta cũng sẽ tự mình làm điều đó. Trò không cần phải tự trách

-Nhưng như vậy cụ Flamel... – Harry kêu lên

-Các con đã tìm hiểu ra trò ra trống đấy chứ? Nicolas và thầy đã có trao đổi tí chút rồi, và đã đồng ý là tiêu hủy nó đi thì tốt nhứt.

-Nhưng như vậy thì họ sẽ chết phải không ạ? – Harry nói

-Họ có đủ thuốc trường sinh để sắp xếp mọi việc, rồi thì, ừ, họ sẽ chết

-Chết, chẳng qua chỉ là một cuộc phiêu lưu mới. – Minh nói, nó nhớ lại điều mà nó đã trải qua, không phải nó chính là một người đã "chết" hay sao?

-Anh bạn trẻ, con già dặn hơn là bề ngoài của con đấy – cụ Dumbledore ngạc nhiên nói

- Đối với người trẻ tuổi như các con, thầy chắc nghe điều đó thật khó tin được, nhưng đối với Nicolas và Perenelle, nó thực ra cũng giống như đi ngủ sau một ngày dài, rất, rất dài. Nói cho cùng thì đối với một đầu óc tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác. Harry – thầy Dumbledore quay sang Harry nói

- Con biết không, Hòn đá không hẳn là một báu vật tuyệt vời.

Có nhiều tiền và sống lâu như mình muốn! Hai điều mà hầu hết người đời ưu tiên chọn lựa – rắc rối ở chỗ là những con người có tài lại chọn đúng những thứ tồi tệ nhứt cho họ.

Harry cùng thầy nói chuyện một lát, về bố nó, về Voldermort, về mẹ nó nữa, thầy Dumbledore cũng hỏi Ngọc Minh làm sao vượt qua được ngọn lửa đen mà không cần uống thuốc. Minh cười nói "Mỗi người đều có một chút bí mật cho riêng mình, không phải sao thưa giáo sư?" Thầy Dumbledore chỉ khẽ gật đầu cười.

Đợi thầy Dumbledore đi ra ngoài, đám bạn của Minh ùa vào. Có 2 đứa trong bộ 3 Gryffindor, và cả thằng Neville nữa, cả 4 đứa nhà Slytherin nữa. Tuy rằng Malfoy thanh minh là chỉ vì bà Pomfrey chỉ cho nó có 5 phút, nên nó đành vào cùng đám Gryffindor, nhưng ít ra, chúng nó đã cùng vào, không phải sao?

Tuy vậy nhưng hỏa lực bắn phá chủ yếu vẫn là 2 đứa con gái Pansy và Hermione. Còn mấy đứa còn lại chỉ hỏi vài câu, tập trung xử lí đống kẹo đủ màu sắc trên bàn. Malfoy cười nhạo Neville khi nó ăn một cái kẹo có vị thối tai, nhưng chỉ mấy chục giây sau, nó lập tức trở thành mục tiêu khi ăn một cái kẹo có vị ... hôi nách... Thật khủng bố. Đây là lí do Minh không bao giờ ăn kẹo phù thủy.

Hết giờ thăm nom, đám bạn của Minh dắt nhau ra về, còn nó chìm vào giấc ngủ. Nó quá mệt mỏi đến mức quên cả việc luyện công, việc đấu phép với Quirell thật sự khiến thần kinh và thể xác của nó căng hết mức. Đừng quên, nó mới 11 tuổi.

Khi nó tỉnh dậy, cảm giác khỏe mạnh đã trở lại, nhưng bà Pomfrey không cho nó xuất viện mà yêu cầu nằm thêm 2 ngày để theo dõi. Nhưng bà cũng nói cho nó nó được phép đến dự buổi tiệc cuối năm, và lão Hagrid đến thăm nó. Vừa gặp mặt, lão khổng lồ lai đã sướt mướt

- Chỉ tại… sai lầm… ngu ngốc… của bác! Bác đã nói cho con quỷ đó biết cách qua được Fluffy! Bác đã nói cho hắn biết! Đó là điều duy nhứt hắn không biết, mà bác lại nói cho hắn biết! Suýt nữa bác đã giết con. Chỉ vì một cái trứng rồng! Bác sẽ không bao giờ uống rượu nữa! Đáng lẽ bác phải bị đuổi ra để sống như dân Muggle mới đáng!

-Bác Hagrid! Không sao mà. Không phải ta vẫn đang sống khỏe mạnh sao – Minh an ủi.

Nhưng Minh nhớ ra một việc, nó hỏi

-Bác Hagrid, ta nhờ bác một việc được không? – Minh luôn luôn xem lão khổng lồ này là bạn, nhưng lão luôn xem Minh là lớp dưới... có lúc nào đó phải thay đổi quan niệm của lão mới được – Bác quen biết các bạn bè cũ của bố mẹ Harry chứ?

-Có một số. Nhưng sao? – Lão Hagrid hỏi

-Bác có thể gửi cú xin hình bố mẹ của nó không? Harry thật sự rất tưởng niệm bố mẹ nó.

-Con thật tốt quá Ngọc Minh – Lão khổng lồ ôm lấy nó kêu lên, may mà Minh biết võ công, nếu là người khác thì ngày mai khỏi xuống giường rồi.

Bởi vì vụ này mà lão Hagrid chẳng nói gì mấy đã bị bà Pomfrey đuổi ra ngoài.

Buổi tối, Minh đến tham dự lễ bế giảng. Đại sảnh đường lúc này đầy nhóc người, và trong phòng ăn thì rực rỡ màu xanh dương và màu đồng, màu của nhà Ravenclaw. Trên bức tường đằng sau dãy bàn cao dành cho giáo viên, một tấm biểu ngữ to vẽ hình con quạ Ravenclaw.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!