Chương 16: Lần Đầu Giao Tranh

Khi Minh chạy đến nơi, cái vòng bảo vệ của Nhóc đã yếu lắm rồi, dường như sắp vỡ tan đến nơi. Còn một cái bóng đen đeo mặt nạ thì dùng đũa phép liên tục dùng ma pháp tấn công Nhóc. Minh tức giận, rút đũa phép ra chĩa về phía hắn mà phóng ra lời nguyền cắt sâu vĩnh viễn

-SECTUMSEMPRA!!!

Nhưng Quirell, hay chính xác, là Quirell bị Voldemort kí sinh, hiển nhiên đối với ma pháp dao động vô cùng mẫn cảm, khẽ lách mình một cái, lập tức tránh được đòn tấn công của Ngọc Minh.

Minh liên tục vung vẩy đũa phép, liên tục dùng ma pháp tấn công bóng đen. Sau khi né trả vài đòn, cuối cùng bóng đen cũng đánh trả. Tay phải của hắn dường như chỉ khẽ rung, một đạo ánh sáng màu bạc lập tức bay thẳng về phía Minh. Minh hụp người, né được đòn tấn công trong tíc tắc. Cây gỗ sồi to tướng đằng sau của Minh trúng đòn, nổ tung thành vụn gỗ.

Quirell quả thật không hề kém tắm như hắn vẫn giả bộ, mà cũng đúng, một kẻ bị Voldemort kí sinh, hàng ngày được chúa tể hắc ám chỉ đạo, dạy dỗ, có thể kém đi đâu? Nếu quả thật Quirell kém như vậy thì Voldemort cũng thật mất mặt đấy.

Ngọc Minh tự nhận trình độ ma pháp của mình không thể sánh được với 2 thầy trò Voldemort, chỉ có thể dồn chân khí vào chân, lợi dụng thân pháp linh hoạt cùng bóng đen triền đấu. Ma pháp bay tán loạn, cây gỗ tung tóe. Khoảng 2 phút sau, Ngọc Minh nghe thấy có tiếng vó ngựa. Tạ ơn Merlin, nhân mã cuối cùng cũng tới.

Cảm giác nhân mã có thể phát hiện thân phận của mình, mà không chắc có thể giết Ngọc Minh để diệt khẩu, Quirell lập tức phóng ra một ma pháp che mắt rồi biến mất trong rừng đêm.

-Xin chào, ác mộng của Hogwart!

Đó là một con nhân mã có mái tóc bạch kim và bộ lông vàng óng. Tên của nó là Firenze, Minh cũng đã từng "bắt tay" với nó.

-Chào, Firenze!

-Cậu không nên lang thang trong rừng lúc này, rất nguy hiểm!

-Có thứ gì đó tấn công Nhóc, một thứ rất tà ác

-Không phải cậu đã biết nó là thứ gì rồi sao? – Firenze cười.

-Đúng vậy, nhưng... vẫn phải làm ra vẻ chứ, không phải sao.

Minh và Firenze vừa đi vừa nói chuyện, Nhóc thì thẩn thơ bên cạnh nó, đột nhiên ở phía trước có tiếng Hermione vang lên

-Ngọc Minh! Ngọc Minh, cậu có sao không?

Sau đó, Minh thấy Hermione chạy về phía họ trên con đường mòn. Lão Hagrid, Harry và Neville theo phía sau cô bé.

-Mình ở đây, mình không sao...

Minh chưa nói hết thì Hermione đã ôm chầm lấy nó mà nức nở, Minh đành phải nhẹ nhàng vỗ về phía sau lưng của cô bé. Một lát sau, đợi Hermione bình tĩnh rồi, Minh mới nói với lão Hagrid

-Có thứ gì đó tấn công con Kỳ Lân này. – minh chỉ Nhóc

-Đúng vậy. Đã có một con Kỳ Lân bị chết rồi. Nhưng làm sao cháu biết? – Lão Hagrid sửng sốt

-Nó là bạn cháu – Minh cười, chỉ cái dây chuyền và nói – vật này vừa có tác dụng bảo vệ, vừa là tín hiệu báo động

-Ra là thế – Hermione lẩm bẩm, sờ lên chiếc dây chuyền đang đeo trên cổ

-Đi về thôi, buổi cấm túc kết thúc. – Lão Hagrid nói, dẫn đầu cả bọn quay lại lâu đài

Minh dặn dò Nhóc chỉ được luẩn quẩn xung quanh hang của Andrean, ít nhất là cho đến hết năm học này, rồi theo Hagrid quay lại lâu đài. Trên đường đi, nó hỏi Harry

-Harry, cậu có biết máu của Kỳ Lân dùng để làm gì không?

Harry quá ngạc nhiên trước câu hỏi đó, ngơ ngác nói:

-Không. Không phải bọn mình chỉ dùng sừng và lông đuôi bạch kỳ mã trong môn Độc dược sao?

-Bởi vì giết một con bạch kỳ mã là một việc cực kỳ dã man. Chỉ kẻ nào không còn gì để mất, và muốn dành tất cả, mới phạm một tội ác như vậy. Máu của kỳ mã sẽ giúp kẻ đó giữ được mạng sống, dù cái chết đã cận kề trong gan tấc. Nhưng mà kẻ đó sẽ sống bằng một cái giá khủng khiếp. Hắn giết một sinh vật tinh khiết không có khả năng tự vệ, chỉ để giữ lấy mạng sống của mình, nhưng hắn cũng chỉ có thể sống dở – một kiếp sống bị nguyền rủa, kể từ lúc môi hắn chạm vào giòng máu bạch kỳ mã.

-Nhưng ai lại tuyệt vọng dữ vậy? Nếu bị nguyền rủa suốt đời thì thà chết phức còn hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!