Tuy đã khuyên Harry, nhưng Minh biết tình cảm của Harry dành cho cha mẹ và người nhà rất sâu đậm, không thể nào chỉ vì một lời nói của nó mà bỏ việc lẻn đi ra ngoài. Đành phải để việc này cho cụ Dumbledore vậy. Quả thật, mấy hôm sau Harry tìm Minh và kể cho nó việc nó gặp cụ Dumbledore. Sau đó Harry nói
-Cụ Dumbledore nói ai soi gương đó và nhìn thấy mình giống như là chính mình thì đó là người hạnh phúc nhất. Cậu thật hạnh phúc đấy Minh ạ
-Đúng thế, hôm nay có rượu hôm nay say... Ha ha
Minh mỉm cười, nhưng ai biết trong nội tâm của nó ra sao. Minh cảm thấy nó có chút... bất cần đời... đúng vậy, là bất cần đời. Nó cảm giác nó chỉ là một người qua đường trong cái thế giới này, nó vật vờ không có mục tiêu, bất định. Nhưng nó không vì thế mà muộn phiền. Nó dùng tâm để cảm nhận thế giới này, dùng toàn bộ khả năng để giúp đỡ cho bạn bè. Có lẽ thế mà nó hạnh phúc chăng?
Mấy ngày này, Minh luôn dùng áo tàng hình bí mật lẻn vào thư viện, đọc trộm sách. Nó quyết định chế tạo ra 1 tấm bản đồ đạo tặc, như vậy sẽ dễ dàng hơn để khám phá Hogwart. Mục đích là như thế, nhưng lúc này, Minh bị nhấn chìm trong biển tri thức, quả thật quá nhiều, quá nhiều tri thức rồi, mà đều mới lạ, hấp dẫn Minh mới chết. Nó rất muốn niệm một câu "Biển học vô bờ, quay đầu lại là bờ" ... Haizzz! Giờ thì Minh có thể hiểu phần nào tại sao Hermione lại thích đọc sách như thế.
Bắt đầu vào học kỳ 2, đám trẻ các nhà cũng lục tục trở về trường. Hermione nghe Harry và Minh kể về chiếc gương Ảo Giác, cũng tỏ ra vô cùng hứng thú. Hứng thú đó là việc của nàng, chiếc gương đã bị thầy Dumbledore đưa xuống hành lang cấm rồi, vì thế Hermione có hứng thú thế hứng thú nữa cũng không ăn thua. Nhưng nhìn gương mặt xụ xuống của nàng, Minh âm thầm hứa đợi một thời gian nữa thế nào cũng chế tạo cho nàng 1 cái.
Còn 1 người nữa... Pansy. Một lần Minh nhỡ mồm nói về gương ảo giác và nàng nằng nặc đòi đi xem, dù Minh nói không ở đó cũng không tin. Minh đành phải đưa nàng đến nơi và chỉ cho nàng một chỗ trống, không hề bám bụi, rõ ràng là đã có vật gì ở đây trước đó
----------
-Ha ha... Chúc mừng Harry! – Ngọc Minh cười phá lên khi nghe Harry báo tin thầy Snape sẽ làm trọng tài cho trận đấu Quidditch sắp tới
-Cậu còn đùa được nữa, tớ đang phát rầu lên đây – Harry chán nản nói
-Đồ ngốc – Minh nói – cậu thử nghĩ, nếu thầy Snape làm trọng tài, cậu xảy ra chuyện gì mọi người sẽ nghĩ sao
-Nghĩ là... sao? – quả thật Harry và Ron đúng là cái đồ chậm hiểu
-Ý cậu là, nếu Harry xảy ra chuyện, mọi người lập tức sẽ nghĩ đến thầy Snape? – Hermione quả không hổ là bộ óc thiên tài, lập tức đưa ra đáp án.
-Chính xác! – Ngọc Minh dùng ánh mắt tán thưởng Hermione, nói tiếp – bởi thế, thầy Snape không chỉ không hại Harry, mà còn phải bảo vệ cậu, ít nhất là cho đến khi buổi thi đấu kết thúc
Cố gắng xua tan ngay ác cảm của bọn nhóc Gryffindor đối với hoàng tử lai, đó là điều không thể. Đành phải dùng phương pháp "Mưa dầm thấm lâu" vậy – Minh âm thầm thở dài.
Rồi ngày thi đấu cũng đến, và Minh lại bị lôi đi xem... (ta muốn đi thư viện, ta muốn đi thư viện – Minh âm thầm gào lên trong lòng). Thay vì xem trận đấu, Minh nhìn quanh, và nhìn thấy Malfoy đang lại gần đám Neville, Ron và Hermione. Cái thằng này, suốt ngày chỉ thích gây chuyện. Minh thở dài. Nếu có ai đó khiến cho Gryffindor và Slytherin khó hòa nhập với nhau thì Malfoy hẳn là có thể đứng đầu đấy.
Trận đấu kết thúc chỉ sau có 5", thật tuyệt, Minh cảm thấy cần cảm ơn Harry, bởi vì cố gắng của nó khiến cho trận đấu nhàm chán này kết thúc thật nhanh chóng. Vừa kết thúc buổi học, Minh lập tức lao vào thư viện, nó sắp hoàn thiện cái bản đồ đạo tặc rồi. Cố lên nào.
Mấy hôm sau Minh đột nhiên thấy bộ ba Gryffindor thay đổi, chúng thường xuyên mỉm cười với thầy Quirrell, Ron còn nạt mấy đứa bắt chước giọng cà lăm của thầy... Ha ha. Minh cười thầm, đó mới chân chính là kẻ thù của cậu đấy Harry ạ...
---------
Một ngày đẹp trời, khi Minh đang đọc sách trong thư viện, thì Harry đến bên cạnh nó và ngồi xuống, thì thầm
-Lát nữa đến chỗ bác Hagrid nhé. Bác ấy hứa sẽ nói hết với tụi mình đấy
Ha ha? Nobert... Lúc này, trong tâm trí của Minh chỉ còn hình ảnh của con rồng đuôi gai Hungary đó mà thôi. Quả thế, nó nghe Ron thốt lên
-Nhưng chuyện đó là phạm pháp! Ron kêu lên. Ai cũng biết là Hội nghị Warlocks vào năm 1709 đã cấm nuôi rồng. Nếu mà chúng ta cứ nuôi rồng trong vườn nhà thì thể nào dân Muggle cũng để ý, rồi phát hiện ra chúng ta ngay. Với lại, mình cũng đâu thể thuần hoá rồng, nguy hiểm lắm. Mấy bồ mà nhìn thấy mấy vết phỏng của anh Charlie vì để sổng mấy con rồng hoang ở Rumani kìa! Kinh lắm!
Mấy giờ sau, 4 đứa tụi nó xuất hiện ở túp lều của bác Tom... í lộn... của bác Hagrid. Tất cả các cửa sổ, cửa lớn đều được kéo rèm kín mít. Từ trong nhà, lão Hagrid hỏi vọng ra
-Ai đó?
Rồi lão mới mở hé cửa cho chúng vào, xong vội vàng đóng kín lại ngay. Bên trong nóng bức vô cùng. Mặc dù hôm ấy ngoài trời khá ấm, nhưng trong nhà lão Hagrid vẫn đốt lò sưởi. Lão pha trà và mời bọn trẻ ăn bánh mì thịt chồn. Bọn trẻ bây giờ đã quá thân thiết với lão Hagrid nên lập tức từ chối ngay món bánh mì "chọi chó, chó lỗ đầu" hôm nọ.
Trong khi đám sư tử con đang dò hỏi lão Hagrid về những thứ đang canh giữ Hòn đá phù thủy, Minh nhìn quanh, rồi chăm chú soi vào cái bếp lò. Nó cảm thấy có thứ gì đó, dưới cái ấm nước, một quả trứng to, màu đen... Trứng rồng! Minh thốt lên, tim nó đập thình thịch. Có thứ này, nó thừa sức đè bẹp Voldemort mà đánh đập.
Phải biết loài rồng có khả năng phòng thủ phép thuật cực tốt, lớp da dày, có thể phun lửa...
Nhưng trước tiên, Minh phải "xử lí" lão Hagrid đã. Nó cũng không muốn năm thứ 3, bị ép học với những quyển sách cắn người, tôm đuôi nổ... các loại... Và càng không muốn cái lão khổng lồ lai thật thà này bị bọn trẻ cười nhạo.
RẦM!!! Minh đập mạnh tay xuống bàn, sau khi đã cố làm cho gương mặt trở nên đáng sợ, làm cả đám trẻ giật nảy mình
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!