Chương 12: Ngựa Một Sừng

Sinh vật này cao khoảng 1m4, bộ lông trắng muốt với chiếc bờm màu bạch kim, đôi mắt to linh động, và chiếc sừng xoắn ốc màu bạc tuyệt đẹp trên trán. Vâng, trước mắt Minh chính là một con kỳ lân (Unicorn)

Minh khẽ mỉm cười, cất đũa phép đi, giơ 2 tay và nhún vai, ý bảo mình không có ác ý. Kỳ lân mở to đôi mắt nhìn Minh, rồi từ từ, đề phòng, đi lại gần hồ nước. Minh cũng tránh ra nhường đường cho nó. Tranh thủ lúc Kỳ Lân uống nước, Minh thò tay muốn vuốt ve nó, nhưng Kỳ Lân lập tức tránh ra, cảnh giác nhìn Minh. Minh vuốt mũi, cười khổ, lại nhún vai. Kỳ Lân uống nước xong không lập tức đi ngay mà đi vòng quanh, quan sát Minh một lúc.

Minh lấy từ trong nhẫn ra mấy bó thảo dược, ném cho Kỳ Lân. Con vật xinh đẹp này hít hít một lát, lại nhìn Minh, đoán chừng hắn không có ác ý, mới chậm rãi ăn uống. Sau đó, đột nhiên Kỳ Lân cạ cạ mũi của nó vào bàn tay Minh. Minh ngạc nhiên, nhưng khẽ mỉm cười rồi đưa tay vuốt ve bờm của Kỳ lân. Một cảm giác mềm mại như nhung truyền từ bàn tay lên đến não bộ, làm Minh cảm thấy thật dễ chịu. Đột nhiên, Minh nhớ đến kỹ năng Andalite của mình. Hắn lập tức hấp thu gien của Kỳ Lân. Một cảm giác đê mê kết nối cả 2 người.

Trong thoáng chốc, Ngọc Minh đã hấp thu xong gien của Kỳ lân, tiếp tục vuốt ve nó. Từ đó về sau, phía sau Minh đột nhiên xuất hiện một cái đuôi, đó chính là Kỳ Lân. Việc này làm cậu rất đau đầu, làm seo bây giờ... Ở trong rừng thì không nói chuyện, nhưng đến khi về trường, thằng nhóc này mà tiếp tục bám theo thì rất là mệt.

Về trường chưa tính, Minh còn muốn đi du lịch thế giới nữa... Thật là khó khăn quá đi... A...A... – Minh muốn gào lên, nhưng lại sợ các giáo sư cả trường đi tìm nó.

Sao sách nói Kỳ Lân là sinh vật kiên cường, không biết sợ hãi, nhanh nhẹn và mạnh mẽ, với lòng dũng cảm thách thức cả những thợ săn giỏi nhất cơ mà... Sao con này... không biết dùng từ gì để tả nữa. Nhưng theo trong sách nói, cả nước Anh chỉ còn không đến 10 cá thể, và cả thế giới cũng chỉ có được 28 con. Thật là ít ỏi. Theo sự phát triển của loài người, thói tham lam, độc ác dần dần làm những sinh vật này biến mất.

Nghĩ đến cái tên khốn khiếp Voldermort muốn hại chết sinh vật này, Minh nghiến răng ken két, nhất định phải cho cái tên xấu xa đó biết thế nào là lễ độ.

2 đứa, 1 người, 1 ngựa, cứ thế lầm lũi đi sâu vào trong rừng. Dù Minh đã phát huy khinh công đến mức cao nhất, nhưng con Kỳ Lân vẫn ung dung mà đuổi theo được, thậm chí đôi khi nó còn vượt trước một đoạn rồi đứng đó hí lên như kiểu trêu tức nữa.

Đến chiều tối ngày thứ 2 thì Minh đã đến được cây liễu roi. Từ xa nhìn lại, quả thật là rất hoành tráng à nha. Cây cao phải đến gần 50m, ngất ngưởng trong mây. Những cành cây đưa qua đưa lại, như những con rắn khổng lồ. Chu vi của cây tầm khoảng 10m, khủng bố đấy chứ. Kỳ Lân dừng lại, dùng móng đạp xuống đất, bồn chồn hí lên, như ý bảo Minh đừng có trêu chọc cái tên khủng bố đó.

Minh nhẹ xoa đầu Kỳ Lân, mỉm cười nói

-Không sao đâu, cậu bé, không sao đâu.

An ủi Kỳ Lân xong, Minh ngồi xuống tĩnh tọa, khôi phục chân khí, sẵn sàng cho việc luyện tập với cây liễu roi. Sau khi mọi thứ đã hồi phục đâu vào đó, Minh dồn chân khí vào chân, lao về phía cây liễu roi. Trong khi lao tới, Minh thầm nghĩ đến mình thật giống Đông Ki Sốt a... Hic...

Vụt!!!... Một cành liễu to quất hướng về phía Minh. Theo lực gió, Minh ước lượng được lực đánh của cây liễu roi, dồn chân khí bảo vệ toàn thân, rồi dùng tay cản đòn của cây liễu. Ầm!!! Minh bị cây liễu đánh hất bay ra gần trăm mét, đập mạnh vào một cây tùng khiến nó gẫy đôi. Kỳ Lân hốt hoảng chạy lại, dùng mõm dụi dụi người Minh, lè cái lưỡi ướt át của nó liếm liếm gáy của hắn

-Buồn nào, cậu bé – Minh cằn nhằn, chống tay ngồi dậy, hộc ra một búng máu, lấy từ trong nhẫn ra một lọ thuốc phép, uống vào rồi nhìn về phía cây liễu roi, ánh mắt rực lửa chiến ý – tốt lắm, thế mới xứng là đối thủ của ta chứ...

Nói rồi lại vận công điều tức, khôi phục tổn thương. Đến buổi chiều, Minh xả công, lấy bánh mì bơ ra ăn, cũng đem một ít thảo dược ném cho Kỳ Lân. Sau khi xử lý xong miếng bánh mì, Minh phủi phủi tay, đứng dậy nói

-Ăn uống xong xuôi rồi, vận động tiêu calo thôi

-?!? – Kỳ Lân mắt tròn to

-Không có gì, ăn tiếp đi – Minh lại lấy 1 bó thảo dược ném cho Kỳ Lân, lòng đau như cắt "Nguyên liệu chế nước thuốc của ta"

Hấp! Chỉ trong nháy mắt, Minh đã lao vào phạm vi phòng thù của cây Liễu roi. Một nhát quật mạnh hướng về phía hắn. Vèo!!! Vèo!!! Tiếng lướt gió vang lên, dây liễu đập trượt vào không khí. Minh mạnh mẽ chuyển hướng, né được đòn này. Nhưng chưa kịp định thần thì một luồng áp lực đánh hướng về hạ bàn của hắn. Minh bật lên, lộn vòng tránh được.

Nhưng khi hắn còn đang ở trên không trung thì 2 dây liễu đã hướng về hai sườn của hắn đánh lại, 1 dây liễu khác đâm hướng mặt và cổ của hắn, và cái dây liễu vừa đánh hụt thì tiếp tục đuổi theo tấn công hạ bàn của Minh. Minh lập tức lâm vào cảnh tứ bề thọ địch.

Nhưng Minh là ai, hắn là cao thủ đã đả thông Nhâm Đốc hai mạch, lúc này, chân khí dồn mạnh vào chân, đạp mạnh vào không khí lấy đà vụt đi, đồng thời người ngửa ra, né đòn từ trên xuống. Dây liễu vút qua mặt của Minh, ran rát...

Vừa chạm chân xuống dưới thì đã có 10 ngọn roi Liễu quất về phía Minh, quả là thập diện mai phục mà. Minh dồn sức xuống đôi chân, thoắt ẩn thoắt hiện, mấy lần tránh được đòn tập kích trong gang tấc. Minh cũng dùng đấm đá lung tung, đánh bay mấy dây liễu roi, càng đánh càng hăng hái, càng thuần thục

---------

Trong phòng của thầy Dumbledore.

Giáo sư Mc Gonnagall hốt hoảng đẩy cửa vào, và ngạc nhiên thấy thầy Dumbledore bưng một cốc ca cao nóng, ánh mắt hưng phấn nhìn về phía rừng cấm

-Thưa hiệu trưởng – giáo sư Mc Gonnagall nói – bác Hagrid vừa thông báo cây liễu roi đang gào rú, dường như nó bị tấn công. Bác ấy muốn đến đó xem thế nào

-Không cần đâu – Thầy Dumbledore trấn tĩnh nói, nhưng giọng nói không giấu nổi hưng phấn – Chẳng qua là một tên nhóc thú vị ấy mà. Nó sẽ không làm tổn thương cây liễu roi đâu...

-Nhưng thưa thầy... – Giáo sư Mc Gonnagall còn muốn nói gì nữa, nhưng thầy Dumbledore đã khoát tay

-Được rồi, giáo sư Mc Gonnagall, hãy nói với lão Hagrid là đích thân tôi sẽ xử lí việc này. Được chứ

-Vâng, thưa hiệu trưởng. – Giáo sư Mc Gonnagall thở dài một cái, rồi lùi lại

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!