Chương 11: Giáng Sinh Trong Rừng Cấm

Lúc Minh đang chuẩn bị tiến vào phòng ngủ thì đột nhiên...

-Minh!!! – Tiếng Hermione vang lên

Minh quay lại và thấy Hermione đang ôm ngực thở hổn hển thì ngạc nhiên hỏi

-Có chuyện gì thế Hermione?

-Có phải... có phải cậu ếm bùa cây chổi của Harry không? – Hermione nức nở hỏi, trong đôi mắt to dường như sũng nước

-Làm gì có chuyện đó – Minh sửng sốt trả lời

-Nhưng Ron nói ... – Hermione nói ra lời kể của Ron

-Ha ha ha... – Minh đột nhiên cười phá lên – trời ạ, ai nói với các cậu là đứng nhìn và lẩm bẩm là nguyền rủa?

-Không phải sao

-Tất nhiên không phải. Cậu đến thư viện, mượn quyển bùa phép và giải bùa, xem phép thuật ngăn trở Impediment Jinx nhé.

-Không phải là tốt rồi, không phải là tốt rồi – Hermione lẩm bẩm

-Được rồi. Lúc đó, Harry bị ếm lời bùa Hurling hex, và mình chỉ cố phá phép mà thôi. À, lúc đó, ngoài mình và người ếm bùa lên Harry, còn một người nữa cũng cố ra sức cứu Harry đấy

-Thật sao, ai thế? – Hermione hỏi

-Không biết. Thôi, nín đi – Minh dịu dàng dùng tay lau mấy giọt nước mắt trên mặt Hermione – để tớ đưa cậu về nhé

Minh đưa Hermione về đến tận chỗ bà béo mới quay lại nhà của nó. Hermione cũng kể lại lời của Minh với Ron và Harry, và cả 3 đứa cứ suy nghĩ mãi ai là người cố cứu Harry ngoài Ngọc Minh(bởi vì bọn nó đã mặc định thầy Snape là người hại nó rồi).

----------

Sắp đến lễ Giáng sinh. Vào một buổi sáng giữa tháng mười hai, cả trường Hogwarts choàng tỉnh giấc, thấy khắp nơi đã bị tuyết trắng phau phủ dày cả thước. Mặt hồ đông cứng, và hai em sinh đôi nhà Weasley vừa bị phạt vì đã phù phép cho mấy trái cầu tuyết cứ lăn tròn theo giáo sư Quirrell, rồi cho nẩy lên đằng sau tấm khăn vành của ông. Bọn cú xông pha trong bão tuyết để đưa thư đã được lão Hagrid điều dưỡng cho lại sức trước khi có thể bay đi tiếp.

Ai ai cũng nôn nóng trông mong cho sớm đến kỳ nghĩ lễ. Những ngày này, căn phòng sinh hoạt nhà Gryffindor và Đại Sảnh Đường vang lép bép tiếng than củi cháy trong lò sưởi, nhưng các hành lang lại lạnh cóng, Những cơn gió cắt da cứ rung lắc cửa kiếng các phòng học. Thê thảm nhất là chuyện lớp của thầy Snape lại nằm ở dưới tầng hầm. Ở đó bọn trẻ thở ra khói mịt mờ, và cố đứng càng sát cái vạt nóng của mình càng tốt. Một hôm, trong lớp học Độc dược, Draco Malfoy lên tiếng:

-Tao thấy thiệt là tội nghiệp cho mấy đứa phải ở lại trường, gia đình không thèm đón tụi nó về ăn Giáng sinh.

-Nè, Malfoy, ta cũng không có nhà để về đấy – Ngọc Minh trầm giọng nói

-Ặc, tao không nói mày, Minh, tao nói... thôi, bỏ qua đi – Malfoy cố giải thích, nhưng nhìn ánh mắt của Minh, cuối cùng nó lại thôi

Kể từ trận Quidditch mà Gryffindor chiến thắng Slytherin, Malfoy càng ngày càng khó chịu hơn. Cay cú về chuyện Slytherin thua trận, Malfoy đã tìm cách chọc cười thiên hạ bằng cách kể chuyện bịa là một con ếch mồm to sẽ thay thế Harry ở vị trí Tầm thủ trong trận đấu kế tiếp như thế nào. Rồi khi thấy chẳng ai thèm cười, bởi vì ai cũng phục lăn vụ Harry trị được cây chổi giở chứng, thì nó càng tức giận và đố kỵ, quay ra châm chọc Harry về việc cậu bé không có một gia đình riêng.

Sau buổi học, xảy ra một sự cố nhỏ, Malfoy châm chọc Ron và suýt nữa thì 2 đứa đánh nhau. Đúng lúc đó thầy Snape đi ngang qua và tất nhiên, nhà Gryffindor bị trừ 5 điểm. Ron gầm gừ, còn Harry thì nói

-Tớ ghét cả hai: cả thằng Malfoy lẫn lão Snape.

Minh tiến lại, ôm vai của Harry và Ron, cười nói

-Thế tớ thì sao, có ghét tớ không

Harry nói

-Cậu là người bạn duy nhất của tớ ở Slytherin, cảm ơn đã cứu tớ, Minh. Tớ nợ cậu mạng sống

-Không sao đâu, chúng ta là bạn mà – Minh cười híp mắt nói

-Đúng vậy, chúng ta là bạn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!