Chương 1: Thần Đi... Du Lịch?!?

Hey, hô, hey, hô

Trên con đường nhỏ chạy vòng quanh ngọn núi Nùng trong Bách Thảo, một thanh niên trẻ tuổi mặc bộ đồ thể thao màu xanh đậm đang chầm chậm chạy vòng quanh. Cậu là Ngọc Minh, sinh viên năm cuối trường ĐH Văn Hóa Hà Nội. Chạy được 3 vòng quanh công viên, Ngọc Minh leo lên núi Nùng, mang tiếng là núi, nhưng đây chỉ là một ngọn đồi nhỏ ở trong công viên, không khí trong lành, mát mẻ. Ngọc Minh leo lên núi, bắt đầu luyện tập các chiêu thức mới học được.

Trong tủ sách ở nhà Ngọc Minh có rất nhiều "bí kíp" võ công, từ Thiếu Lâm Đường Lang Quyền, Hầu quyền đến đao pháp Bình Định... Đối với những người bình thường, những bí kíp này thật sự là chả có chút ích lợi nào cả, múa may cho đẹp mắt, nhưng đối với Minh thì không như thế. Nhà cậu có 1 bộ sách nội công cổ bằng chữ Nho, đáng lẽ là đã bị mọt ăn hoặc thành đồ cổ rồi, nhưng may mắn mà Ngọc minh học Khoa du lịch, môn Hán

-Nôm là một môn học bắt buộc. Sau đó, một lần vô tình dọn nhà, cậu tìm thấy quyển sách có ghi 4 chữ "Mạc Gia bí điển". Thấy kỳ lạ, cậu giở xem 1 lần, chữ biết chữ không, cuối cùng cậu cũng hiểu được đại khái như thế này

"Mạc Gia bí điển là bộ sách ghi lại bí pháp luyện tập nội công của nhà họ Mạc, do lưỡng quốc trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi lúc đi sứ nhà Nguyên đã được vua Nguyên Thành Tổ cho đi thăm quan thư viện hoàng gia, đọc được các võ công bí điển mà vua Nguyên sưu tầm được, lúc về lại kết hợp với võ công của Việt Nam mà thành. Về sau, Mạc Đăng Dung cũng dựa vào luyện võ trong quyển sách này mà trở thành cao thủ, cướp được ngôi vua nhà Lê lập nên nhà Mạc."

Quyển sách có hai bộ, Mạc Gia bí điển ghi lại bí pháp nội công, còn một quyển là Tiết Phu Công, ghi lại chiêu thức. Nhưng đáng tiếc là thời loạn lạc, không biết Tiết Phu Công đã thất lạc ở nơi nào rồi. Nhưng cũng lại may mắn, hiện tại là thời đại công nghệ thông tin, sách dạy chiêu thức võ công bán đầy đường, upload đầy mạng. Bởi thế, Ngọc Minh dùng Mạc Gia bí điển luyện nội công, dùng nội công đó ứng dụng vào chiêu thức của các môn phái, uy lực không phải là nhỏ.

Tuy vậy, do vì tự tìm hiểu, mày mò, mấy lần Ngọc Minh gặp nguy hiểm suýt tẩu hỏa nhập ma, cũng bởi vì võ công mà ra. Ai đời Dịch Cân Kinh của thiếu Lâm mà đăng sai lệch hết cả, mới chỉ nhìn qua mà Ngọc Minh đã bị khí huyết nghịch chuyển, hộc máu, nếu luyện chắc chắn thập tử vô sinh.

Luyện xong võ công, Ngọc Minh về ăn sáng rồi bắt xe buýt đi làm. Cậu đang làm thêm cho một công ty làm game, sở thích cá nhân của cậu. Minh vừa huýt sáo vừa bước lên chiếc xe buýt số 22 quen thuộc mà không biết đây là chuyến xe sẽ thay đổi cuộc đời cậu

Ngọc Minh bước lên xe, đánh giá xung quanh 1 chút. Hôm nay xe hơi đông, nhưng xung quanh chỗ của Minh chỉ có mấy người đáng để ý. Một ông già gầy gò, trông hiền lành, chất phác, ôm 1 cái ba lô to đùng. Mấy cô bé học sinh cấp ba xinh xắn, nhí nhảnh đang nói chuyện, bấm điện thoại lách chách. Hai thằng nhóc tầm 17, 18 đầu nhuộm vàng hoe, tai gắn khuyên, trông cũng có chút chất chơi.

Một tên thần kinh lên xe buýt còn đội mũ đeo khẩu trang.

Xe chạy gần đến bến thì đột nhiên khựng lại, làm mọi người ngã chúi vào nhau. Tên đội mũ thừa lúc này, nhanh tay giật lấy cái ba lô của ông già rồi nhảy xuống xe. Ngọc Minh vì có luyện qua một ít võ công, lúc này không mất thăng bằng, hoàn toàn thấy được hành vi của tên này, lập tức đuổi theo, hô lên:

-Thằng kia, đứng lại

-mày muốn gì, thằng nhóc – tên đội mũ lưỡi trai gằn giọng

-Đưa cái ba lô đây, rồi cút đi – Ngọc Minh cười nói

-Mẹ, muốn chết hả mày – thằng móc túi tức giận chửi bới, nhặt gạch ném về phía Minh

Minh khẽ lắc người, né được gạch ném đến từ phía tên móc túi, xoay người đá trúng tay hắn. Tên này đau phải buông rơi ba lô. Minh thừa cơ nhặt lấy, cười nói với hắn

-Thôi cút đi, tao chả báo công an đâu, kiếm việc gì tốt mà làm – rồi xoay lưng bước đi

Vừa xoay lưng, cậu va phải một người. Lập tức Minh cảm thấy đau nhói ở bụng, xong đời, cậu nhủ thầm. Thì ra đồng bọn của tên vừa nãy từ đằng sau lén đâm Minh một nhát. Ngọc Minh tức giận, nắm đấm đấm ra một phát giữa thái dương tên đánh lén, khiến hắn gục xuống bất tỉnh, não chấn động, nhẹ thì mất trí nhớ, nặng thì đi Châu Quỳ cũng có khả năng lắm. Tên móc túi lúc này cũng nhặt 1 viên gạch, định phang vào người Minh, nào ngờ, cậu chàng nén đau, lùi lại, dùng khuỷu tay đánh mạnh vào ngực tên này, khiến hắn gục xuống ói ra một đống nước chua. Xử lý xong hai tên côn đồ móc túi, Ngọc Minh thấy sức lực dần dần bỏ cậu mà đi, người cứ nhẹ dần, nhẹ dần...

-----------

Ngọc Minh không biết mình mất ý thức bao lâu, cậu có cảm giác rất nhanh, chỉ mấy giây, nhưng cũng có vẻ như rất lâu, mấy chục năm cũng có thể...

-Xin chào, anh bạn trẻ

- một âm thanh vang lên đánh thức Ngọc Minh lúc này còn đang trong trạng thái mơ hồ

Ngọc Minh nhìn quanh thì thấy ông già trên xe buýt đang mỉm cười nhìn cậu, xung quanh không gian là vũ trụ bao la rộng lớn với muôn ngàn dải thiên hà, muôn ngàn vì sao lấp lánh khắp nơi nơi

-Ông là ai, cháu đang ở đâu đây? – Ngọc Minh lễ phép hỏi, kính già yêu trẻ là điều cậu được bố mẹ dạy từ bé

-Đây tất nhiên là vũ trụ rồi, còn ông, người ta hay gọi ông là Thượng đế, Sáng thủy Thần, tổ thần hay những từ ngữ tương tự như thế

-Ông là thần? – Ngọc Minh không tin vào điều mình vừa nghe thấy

-Ừ, ông là thần

-Vậy... chuyến xe buýt...?

-À, làm thần cũng buồn lắm, đôi khi ta tự cấp mình đi chơi giải sầu. Hôm đó ta đặt vé máy bay đi Phú Quốc – Côn Đảo chơi, đang ra sân bay thì gặp chuyện – thần giải thích

-Hic, chết oan rồi – Ngọc Minh buồn rười rượi, cậu đúng là chết vô ích mà, hai tên đó cho dù cậu không ra tay thì cũng không thoát được, ai đời đi trộm đồ của thần bao giờ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!