Chương 284: (Vô Đề)

Vệ Phồn thích mỹ nhân lại càng ưa thích mỹ nhân có phong tình vạn chủng. Bên cạnh nàng cũng là mỹ nhân như mây: Phương phu nhân, Vệ Nhứ, Vệ T. ử đều là những mỹ nhân hàng đầu. Nhưng Phương phu nhân tuy đẹp tính tình lại có chút thanh đạm; Vệ Nhứ có dáng vẻ xuất trần nhưng lại là tiểu thư khuê các không có phong tình; Vệ T. ử dung mạo diễm lệ nhưng cuối cùng tuổi còn nhỏ có chút giương nanh múa vuốt…

Nhìn Dương mỹ thiếp trước mắt tự nhiên như không có xương, dù đứng yên bất động cũng tự mang vẻ mềm mại. Vòng eo nhỏ như không chịu nổi sức nặng, muốn mềm nhũn như nước vào lòng người; ánh mắt mang theo một cái câu, lại là một cái câu tiêu hồn thực cốt câu dẫn người ta đến hồn bay phách lạc.

"Nô gia có lễ, gặp qua tri châu phu nhân, đô úy phu nhân."

Dương mỹ thiếp chưa nói đã cười nhẹ nhàng cúi chào, váy đỏ buông xuống mang theo phong tình vô biên.

Sắc mặt Phương phu nhân có chút miễn cưỡng. Vị này không thể nào là Dương phu nhân, rõ ràng là mỹ thiếp kia. Nhà họ Dương làm việc quả thực có chút quá đáng lại để một người thiếp ra lo liệu công việc.

Vệ Phồn ngược lại lại có hứng thú nhìn Dương mỹ thiếp từ đầu đến chân. Cái gì gọi là c.h.ế. t dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu, nếu nàng là nam nhi mà đêm gặp được một mỹ kiều nương như vậy, dù ở trong mộ phần quỷ lâm cũng cam tâm tình nguyện qua một đêm.

"Ngươi là Cơ nương của nhà họ Dương sao? Thật là sắc đẹp vô song!"

Dương mỹ thiếp thấy Vệ Phồn mặt mang nụ cười, lời nói thân thiết liền lại muốn cúi chào:

" Họ gốc của nô gia là họ Mai."

"Họ tốt, người cũng tốt."

Vệ Phồn nói.

Dương mỹ thiếp được tán dương khuôn mặt hoa phù dung như hoa đua nở.

Tiếng của Dương phu nhân vang lên cũng ra cửa nghênh đón nói:

"Gặp qua tri châu phu nhân, gặp qua đô úy phu nhân. Không có từ xa tiếp đón xin đừng trách móc."

Người ta đều nói nhà họ Dương thê hiền thiếp đẹp. Dương phu nhân này quả nhiên là một người mặt tròn mày ngài hiền lành, lông mày một mảnh ôn nhã.

Phương phu nhân thấy thần sắc của bà không có một tia lo lắng u uất thì hơi có chút không hiểu. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, một người thiếp trương dương tùy ý như vậy sao có thể không tức giận.

Tường viện nhà họ Dương mọc đầy hoa xuân. Chờ tiến vào sân lại càng là phồn hoa như gấm. Bên ngoài hành lang, tiểu viện nhỏ như một bình hoa, trong chính đường cũng leo đầy các loại dây leo hoa. Tê Châu khí hậu ấm áp, cửa trước sau đều được tháo xuống, hoa rủ xuống có thể chạm vào đầu người, dính đầy phấn hoa.

Phương phu nhân kinh ngạc hiếu kỳ hỏi:

"Nhiều hoa cỏ như vậy, không có côn trùng sao?"

Dương phu nhân hai tay ra hiệu mời mới ôn nhu đáp:

"Phu quân đã hỏi xin không ít t.h.u.ố. c trừ sâu, hun, rắc, đặt, trong sân ngoài sân, trước hoa dưới cây không biết đã đặt bao nhiêu."

Một bộc nhân thô kệch đẩy ra một bụi hoa, quả nhiên bên trong có một cái đĩa, bọc bằng tre có khói xanh từng sợi bay ra.

"Thuốc này có chút mùi vị khác thường, chỉ là trong nhà hương hoa nồng đậm đã che đi mất nên phu nhân mới không phát giác."

Dương phu nhân nói.

"Cái này cần tốn bao nhiêu tâm tư để quản lý."

Vệ Phồn nhìn sân viện này nói.

Dương phu nhân cười:

"Mai nương yêu hoa, một ngày từ lúc mở mắt đến lúc ngủ yên phần lớn thời gian đều cùng các bộc nhân thô kệch quản lý hoa cỏ, cắt lá bón phân, tạo dáng buộc cành."

Dương mỹ thiếp cắm mấy cành hoa vào bình sứ trên bàn nói:

"Nô tỳ hận không thể ở lại Tê Châu lâu dài. Nơi đây bốn mùa hoa nở không tàn, thật là một nơi tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!