Hôm nay ta đang trêu đùa con, Cố Vân Triệt vừa vào phòng liền bế con gái vào lòng. Buổi tối con khóc đêm đều là một tay chàng lo liệu, chẳng mấy chốc đã dỗ con ngủ say.
Sau khi nhũ mẫu bế con đi, chàng nói với ta: "Hoàng thượng bây giờ nhìn Thái tử càng lúc càng thấy ngứa mắt, Nhị hoàng tử đã xem như ngồi ngang hàng với Thái tử rồi."
Chúng ta tuy biết đối phương là người trùng sinh nhưng chưa từng nhắc đến chuyện kiếp trước, Cố Vân Triệt cũng không bao giờ bàn chuyện triều chính với ta.
"Những kẻ hại nàng, ta đều sẽ không dễ dàng tha thứ, nàng cứ yên tâm." Ta tựa vào lòng chàng: "Ta là người đã ch
-ếc một lần rồi, không có tâm nguyện gì lớn lao, chỉ hy vọng chúng ta đều bình an."
Ngày tháng trôi nhanh, trong cung đấu đá không ngừng. Lão Hoàng đế vốn đã sủng ái Tiêu Quý phi, nên nhìn con trai bà cũng thấy thuận mắt.
Tin đồn phế Thái tử ngày một lan rộng, Hoàng hậu và Thái tử không ngồi yên được nữa, lén cho thêm vài vị thuốc vào bát thuốc của Hoàng đế khiến bệnh tình của ông càng nặng thêm.
Trong phút chốc cả kinh thành ai nấy đều tự lo thân, sợ đứng sai hàng. Nửa năm sau, Hoàng thượng băng hà, trận chiến thực sự bắt đầu.
Tiêu gia vốn là võ tướng, nắm binh quyền trong tay. Cố gia hiện giờ đều nghe theo một mình Cố Vân Triệt, đương nhiên là người của Nhị hoàng tử.
Đáng thương cho người cha ngu xuẩn của ta, một mực cố chấp đi theo sau lưng Thái tử.
Dưới sự sắp xếp của ta, mẫu thân hòa ly, được ngoại tổ đón về nhà, phong ba bão táp bên ngoài không chạm đến bà, ta cũng yên tâm. Hoàng đế chưa phát tang, trong cung đã loạn rồi.
Hoàng hậu khống chế tất cả phi tần và các hoàng tử nhỏ tuổi, nhốt hết trong điện phụ của Phượng Nghi Cung.
Thái tử cùng tổng quản thái giám nội ứng ngoại hợp, phong tỏa cửa cung, không biết từ đâu có được lệnh bài có thể điều động cấm quân.
Vào thời khắc mấu chốt này, Tống Vân Thư đến tìm ta. Hiện giờ cả kinh thành chỉ có Tống gia là thái độ mập mờ không rõ.
"Ngươi yên tâm, ta đã phân tích rõ lợi hại cho phụ thân, Thái tử đăng cơ chẳng có ích gì cho Tống gia ta cả. Thái tử bị Hoàng hậu khống chế nhiều năm, nên cũng hận lây sang Tống gia, lợi dụng xong chắc chắn sẽ gi
-ếc sạch."
Ta và Tống Vân Thư tuy không có tình nghĩa gì sâu đậm, nhưng trải qua bao chuyện cũng coi như nửa người bạn:
"Ngươi cũng phải suy nghĩ cho kỹ."
Nàng nhướng mày: "Cố đại công tử nhà ngươi đã sớm thông đồng với cha ta rồi, đâu cần ta phải làm gì."
Nhị hoàng tử là người khoan hậu hiền năng, không phải kẻ hẹp hòi, nói một lời là chắc như đinh đóng cột, tội của Thái tử không liên lụy Tống gia, đợi ngài ấy đăng cơ, địa vị vẫn giữ nguyên.
Sau khi nàng đi, ta định đi thăm con, vừa ra khỏi cửa phòng đã bị một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt kín miệng mũi.
Mọi sự đã sẵn sàng. Đêm nay, Cố Vân Triệt và Nhị hoàng tử mang binh bức cung.
Mười vạn đại quân vào kinh, bao vây hoàng cung chặt chẽ, đảng phái Thái tử đã là mũi tên sắp hết đà.
Hoàng hậu còn hiểm độc hơn cả Thái tử, trực tiếp trói Tiêu Quý phi đưa lên cổng cung, ép Nhị hoàng tử lui binh. "Thành bại tại đây, bên cạnh dì là người của ta, dì tuyệt đối sẽ không sao."
Nhị hoàng tử nghe vậy, nghiến răng rút kiếm, hiệu lệnh quân sĩ xông lên cổng cung.
Tiếng khóc rấm rứt bên tai khiến ta phiền lòng, mở mắt ra thấy mình đang ở trong điện phụ Phượng Nghi Cung.
Bên cạnh là các phi tần lớn nhỏ ôm lấy con mình co rùm một góc, chẳng còn thấy dáng vẻ đoan trang cao quý ngày thường.
"Đến rồi, họ đến rồi, chúng ta đều sẽ bị gi
-ếc sạch."
Tiếng ch
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!