Ngày lành còn ở phía sau cơ.
Giá y của ả không chỉ dùng sắc đỏ chính quy mà họa tiết còn thêu phượng hoàng, phạm vào đại kỵ chiếm quyền. Ma ma sai người trực tiếp l*t s*ch y phục của ả, để ả trơ trọi trước mặt bàn dân thiên hạ, bên tai toàn là tiếng xì xào chế giễu. Một cô nương xuất thân danh môn sao có thể không hiểu quy củ này? Chẳng trách chỉ là hạng con dòng thiếp của tiểu gia đình, dù được đích mẫu nhân hậu nhận nuôi thì xương tủy vẫn là hạng hèn kém.
Ả mở miệng phản bác: "Những thứ này đều là Thái tử phi ban cho ta." ả nói không sai, tay nghề thêu thùa của ả như đống bùn nhão, là ta tìm tú nương, còn gấm vóc là do Tống Vân Thư gửi đến.
Ma ma lạnh lùng cười, tỳ nữ bên cạnh tiến lên vả vào mặt ả một cái. Thiếp chưa bao giờ là chủ tử, không cần phải tôn trọng. Họ là người của Hoàng hậu, một kẻ làm thiếp thì tính là cái gì?
"Thái tử phi nâng đỡ ngươi, là ngươi tự mình đ-á
-nh mất quy củ, còn dám đổ lỗi cho quý nhân."
Thái tử phi là cháu gái Hoàng hậu, đương nhiên đồng lòng với bà ta. Sau khi lễ thành, ta đã sớm cùng Cố phu nhân rời khỏi Đông Cung, những chuyện này đều do Hạnh Nhi lén báo cho ta biết. Ta nghe mà hả lòng hả dạ, buổi tối ngon miệng ăn thêm tận hai bát cơm.
"Phu nhân hôm nay dường như rất vui." Sau khi thành thân, Cố gia đặc cách cho vợ chồng trẻ chúng ta dùng bữa tại phòng riêng, mỗi tháng chỉ cần dùng bữa chung với cả nhà vào ngày mùng mười là được. Cố gia đối đãi với ta rất tốt, vàng bạc trong sính lễ đều đưa đến nhà ta, còn những điền sản, cửa hiệu thực sự giá trị đều được đứng tên ta.
Cố Vân Triệt trên cương vị phu quân quả thực không có chỗ nào để chê, vừa chu đáo lại vừa thuận theo ta mọi bề, ngoại trừ đôi khi hơi mạnh bạo trên giường. Sự tốt lành của chàng khiến ta có chút không biết phải làm sao, bởi vì ta rất ích kỷ, vì để tự bảo vệ mình mà kéo chàng xuống nước, khiến chàng suýt mất mạng, vậy mà chàng vẫn cưới ta.
Nghĩ đến đây, ta không còn tâm trạng ăn uống. Ta luôn muốn hỏi chàng, không thân không thích vì sao lại cưới ta, nhưng ta không dám.
Ta nhìn kỹ Cố Vân Triệt, luôn cảm thấy chàng khác hẳn với lúc trước khi rơi xuống nước.
Trước đây chàng thanh lãnh thoát tục, nay khi dịu dàng lại khiến người ta muốn chìm đắm.
Chàng là bạn học của Nhị hoàng tử. Mẫu thân của Nhị hoàng tử là dì ruột của Cố Vân Triệt — Tiêu Quý phi, rất được Hoàng thượng sủng ái, là cái gai trong mắt Hoàng hậu.
Ta nhớ Nhị hoàng tử vốn chỉ thích du ngoạn sơn thủy, không màng vương quyền. Kiếp trước sau khi Thái tử đăng cơ đã chèn ép Tiêu gia, bức tử Tiêu Quý phi, nhưng ta ch
-ếc quá sớm nên không biết kết cục của Nhị hoàng tử ra sao. Nay ta đã gả cho Cố Vân Triệt, không thể không liên quan đến phe Nhị hoàng tử, lòng không khỏi lo âu.
Một tháng sau, ta được chẩn đoán mang thai. Cố Vân Triệt vui mừng đến phát điên, Cố gia mở tiệc ăn mừng, bày tiệc linh đình suốt ba ngày, còn đón mẫu thân ta đến gặp ta.
Lần này, ta nhất định phải bảo vệ con mình thật tốt.
Tống Vân Thư vừa nghe tin ta có thai liền lập tức truyền ta vào cung. Nàng ấy cẩn thận sờ vào bụng ta, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Ta biết nàng ấy thích trẻ con. Kiếp trước Hoàng hậu lệnh cho nàng hại con ta, nàng thà ch
-ếc không tuân nên mới rạn nứt với cô mẫu của mình, nếu không cũng chẳng dễ dàng bị Thái tử hại ch
-ếc như vậy.
Bây giờ nàng ấy chán ghét Thái tử, không chịu chung phòng.
Vừa vặn Trình Chiêu Chiêu lại muốn làm bia đỡ đạn, mỗi khi Thái tử đến phòng Tống Vân Thư, ả lại giả bệnh để tranh sủng.
Tống Vân Thư giả bộ hiền thục đại độ, quyến luyến tiễn Thái tử đi, rồi quay đầu tìm cô mẫu khóc lóc. Hoàng hậu đang nôn nóng muốn nàng có con, chỉ cần dòng m
-áu Tống gia là đích trưởng tử thì bà ta có thể nắm quyền mãi mãi. Nay cháu gái không mang thai được, tất cả đều đổ lên đầu con tiện nhân Trình Chiêu Chiêu.
Kiếp trước, Tống Vân Thư không được ân sủng, Hoàng hậu đổ mọi lỗi lầm lên đầu ta, ta phải quỳ trong Phượng Nghi Cung suốt một canh giờ dù đang mang thai sáu tháng.
Dù sao ta cũng là đích nữ, Trình Chiêu Chiêu là đích nữ giả mạo sẽ còn thảm hơn. Hoàng hậu mỹ danh là dạy ả quản lý sổ sách, ả tưởng thật là mình được quản gia, kết quả là phải quỳ trong bóng tối chép phạt, thức đêm suốt nửa tháng đến đỏ cả mắt.
Ả có vẻ ngoài thanh thuần, nhưng giữa kinh thành đầy mỹ nhân thì chẳng tính là tuyệt sắc. Thái tử chỉ yêu đôi mắt sáng ngời của ả, nay mắt vì thức đêm mà mỏi mệt, mờ đục, ân sủng cũng nhạt dần. Bên cạnh ả không còn nha hoàn cũ và Triệu thị trợ giúp, với cái đầu óc đó ả ngay cả đám mỹ nhân ở lầu xanh của Thái tử còn đấu không lại, nói gì đến Tống Vân Thư.
Triệu thị dù sao cũng là kẻ có thủ đoạn, công phu quyến rũ đàn ông rất giỏi, mưu hèn kế bẩn chốn nội đình cũng rất thạo, vì vinh hoa của hai mẹ con mà đã truyền thụ hết kỹ năng cho Trình Chiêu Chiêu. Nhưng bây giờ, bà ta đã ch
-ếc, Trình Chiêu Chiêu chẳng có mưu lược, chỉ có cái vẻ lẳng lơ của phường hồ ly. Mẫu thân Tống Vân Thư là chính thất nương tử của Tống gia, quán xuyến gia đình hơn hai trăm miệng ăn đâu ra đấy, nàng ấy kiếp này học được chân truyền của Tống phu nhân, thu phục một đứa con dòng thiếp không biết nhìn lên là chuyện dễ như trở bàn tay. Trình Chiêu Chiêu gặp nàng ấy chẳng khác nào chuột gặp mèo, không bị ăn thịt thì cũng bị vờn cho ch
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!