Cố phu nhân đã xem bát tự của ta và Cố Vân Triệt, là trời sinh một cặp, hắn tỉnh lại được đều là nhờ phúc của ta.
Ta đương nhiên không tin, là ta mượn thế của hắn, còn suýt hại ch
-ếc hắn.
Vài ngày sau, đích nữ Tống gia ở nhà khóc lóc om sòm, không muốn gả cho Thái tử, muốn ở nhà báo hiếu thêm vài năm.
Tống gia thương con gái, không gả thì thôi, thẳng thừng từ chối Hoàng hậu. Bà ta tức đến mức đập nát một đống trân bảo trong Phượng Nghi Cung.
Ta cảm thấy kỳ lạ, việc Tống Vân Thư từ nhỏ thích biểu ca là chuyện ai cũng biết, cô mẫu của nàng ta luôn nuôi dưỡng nàng ta như Hoàng hậu tương lai, đột nhiên không gả là ý gì.
Đào Nhi thích nghe ngóng chuyện khắp nơi, kể với ta rằng đầu Tống Vân Thư đụng vào cạnh bàn, hôn mê mấy ngày, vừa tỉnh lại tính tình đại biến, coi Thái tử như ôn dịch, tránh không gặp mặt.
Trong lòng ta nảy ra một suy đoán táo bạo, liệu có khi nào, nàng ta cũng trùng sinh rồi không.
Phải tìm cơ hội gặp nàng ta một lần, nhưng mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, dường như nàng ta cũng có ý này.
Hai chúng ta gặp nhau ở hậu hoa viên Tống phủ. Vừa nhìn thấy nàng ta, ta đã biết nàng ta không còn là Tống Vân Thư trước kia nữa.
Ta và nàng ta tranh giành tám năm, sự hiểu biết về đối phương đã ăn sâu vào xương tủy.
"Ngươi cũng đã trở lại." Nàng nhìn ta, trong mắt không còn vẻ ghen tuông oán hận khi xưa, chỉ còn lại sự bình thản.
Ta đưa chén trà xuân thượng hạng cho nàng, không nói lời nào.
Nàng xoay chén trà: "Có một chuyện, ngươi cũng nên biết rồi. Con của ngươi không phải do ta hại, là Thái tử và ả muội muội tốt của ngươi."
Bình trà vừa nhấc lên, "choảng" một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Ta bị ban ch
-ếc là vì có người vu cáo ta dùng thuật yểm bùa tranh sủng, hại ch
-ếc chính con ruột của mình.
Con của ta khắp người nổi mẩn đỏ, sốt cao, cổ họng phát ra tiếng kêu như gà gáy, cuối cùng ch
-ếc trong hình dạng đáng sợ.
Năm đó ta đã nghi ngờ, nhưng nỗi đau mất con quá lớn, không kịp suy nghĩ kỹ, chỉ biết mù quáng báo thù.
Tống Vân Thư tuy thích tranh chua ghen tị, nhưng bản tính lương thiện, là một vị đại tiểu thư bị chiều hư mà thôi.
"Con của ngươi bị con tiện nhân Trình Chiêu Chiêu kia hạ thuốc, đó là ý của Hoàng đế."
"Ngươi không biết đâu, sau khi ngươi ch
-ếc, ta cũng bị xử tử, tội danh là tàn hại tử duệ."
Một mũi tên trúng hai con nhạn, dùng đứa trẻ của ta để đoạt mạng hai người.
Sau khi Tống Vân Thư ch
-ếc, Tống gia bị tịch thu gia sản. Hoàng đế đã chán ghét Tống gia từ lâu, bóng ma ngoại thích can chính mãi không tan, hắn đã giam lỏng mẫu thân mình, gi
-ếc sạch người Tống gia.
"Ngươi vẫn phải vào làm chủ Đông Cung. Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ đưa ả vào đó bầu bạn với ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!