Chương 2: (Vô Đề)

Trước khi ta gả vào Đông Cung, ả quỳ dưới chân ta, cầu xin ta đưa ả đi theo làm dâng thiếp (thiếp đi theo hầu).

Mẫu thân vốn định gả ả cho một nam tử biết quan tâm chăm sóc để làm chính thê, nhưng ả lại cứ muốn làm thiếp làm nô làm tỳ.

Chúng ta không ngờ rằng tất cả những điều này đều là một âm mưu.

Trên không chính thì dưới loạn, mà Trình Chiêu Chiêu đúng là "hơn cả sư phụ".

Ả đã sớm tư thông với Thái tử, chỉ vì thân phận địa vị chênh lệch không thể gả vào Đông Cung, nên mới mượn tay ta.

Khi đôi nhi nữ của ta thảm tử, lúc ta dầu cạn đèn tắt, ả mặc y phục hoa lệ, cầm một dải lụa trắng ném xuống chân ta.

"Trưởng tỷ, muội đã cầu xin ân điển cho tỷ, để tỷ được toàn thây, quỳ xuống tạ ơn đi."

Ta lạnh lùng nhìn ả. Bộ dạng tiểu nhân đắc chí này giống hệt mẫu thân ả. Là chúng ta quá lương thiện, quên mất rằng có những kẻ ngay từ đầu gốc rễ đã thối nát rồi.

Ta không thể ch

-ếc, ta ch

-ếc rồi mẫu thân không còn ai nương tựa. "Ta muốn gặp Hoàng thượng."

"Ha ha ha, ta không biết tỷ còn sống dặt dẹo để làm gì nữa. Tỷ có biết mẫu thân tỷ, Đại phu nhân, đã sớm bệnh ch

-ếc trong cái viện lạnh lẽo đó rồi không." Bộ mặt ả đáng sợ, lời lẽ sắc bén, vừa như thương hại vừa như giễu cợt.

Ta bỗng ngẩng đầu, đưa tay bóp chặt cổ ả: "Ngươi nói cái gì?" Mắt ta gần như nứt ra vì phẫn nộ.

Cung nữ xông lên kéo ta ra, thái giám quản sự tát ta một cái đau điếng. Tóc tai ta tán loạn, nửa bên mặt sưng vù.

Ả vẫn thấy chưa đủ, hung hăng vả vào mặt ta.

"Tỷ tưởng ngoại tổ phụ tỷ ch

-ếc rồi, mấy lão cậu không ra ngô ra khoai kia quản nổi mẫu thân tỷ sao?" Ả túm tóc ta, bắt ta phải nhìn ả.

Những thủ đoạn nhỏ của phụ thân không phải ta không biết. Ngoại tổ phụ vừa mất, ông ta lập tức đưa Tần di nương lên làm bình thê, nhanh chóng nắm giữ mọi quyền hành trong nhà.

Nhưng ta không ngờ rằng, ông ta lại nhẫn tâm với mẫu thân đến thế.

Năm xưa khi ông ta còn là một thư sinh nghèo, mẫu thân đã vừa mắt ông ta. Ngoại tổ phụ là quan cao được phối hưởng tông miếu, chỉ có duy nhất một người con gái này.

Mẫu thân đòi tuyệt thực, tổ phụ không còn cách nào, đành phải gả viên ngọc quý trên tay cho ông ta.

Dốc lòng tiến cử, mới giúp ông ta leo lên chức Hàn lâm viện Học sĩ tòng tứ phẩm.

Mẫu thân không muốn ta làm Thái tử phi, đi tìm ngoại tổ phụ cầu tình nhưng lại bị ông ta ngăn cản.

Một bên là hoàng mệnh khó vi phạm, một bên là sự ép buộc của phụ thân.

Ta tiến thoái lưỡng nan, đành phải nhập cung.

Nhập cung rồi, từng phong gia thư như đòi mạng gửi tới, không phải hỏi thăm sức khỏe ta, mà là ép ta phải bỏ mặt mũi đi cầu quan chức cho ông ta.

Cuối cùng ông ta làm đến nhất phẩm, ái thiếp được đưa lên làm chính thê, con gái cũng làm Hoàng hậu.

Vậy còn ta? Mẫu thân ta thì sao? Chỉ làm hòn đá lót đường cho đôi cẩu nam nữ kia thôi sao.

Hận ý trong mắt ta sắp không kìm nén nổi nữa, may mà lúc này mẫu thân chạy tới, đỡ ta dậy và bảo vệ chặt chẽ phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!