8
Trưởng công chúa nghe xong lời quản gia bẩm báo về tin đồn bên ngoài, lạnh lùng cười rồi vỗ tay một cái.
Cung nữ lập tức tiến lên, nhéo mạnh một cái vào thịt nơi thắt lưng trưởng tỷ.
Trưởng tỷ đau quá mà tỉnh dậy.
Trưởng công chúa âm u đi quanh nàng ta một vòng.
"Đã bao nhiêu năm rồi, chưa có ai khiến bổn cung phải cười như thế này.
"Thật là quá đặc sắc."
Trưởng tỷ cắn môi, không dám ngẩng đầu.
Nàng ta gần như suy sụp hoàn toàn.
Chẳng trách được nàng ta.
Nếu ta là nàng ta, tâm thái ta cũng nổ tung mất.
Cuộc sống tốt đẹp tưởng như đã nắm chắc trong tầm tay.
Lại vì từng bước đẩy thuyền "tuyệt đỉnh thông minh" của chính mình mà dâng tận tay kẻ khác.
Đã vậy kẻ đó còn là đứa em gái cùng cha khác mẹ mà mình căm ghét từ nhỏ đến lớn.
Gặp ai mà chẳng phát điên.
Trưởng công chúa dùng ánh mắt ra hiệu cho đám thị vệ đang khiêng sính lễ chuẩn bị rời khỏi nhà ta:
"Đặt xuống đi."
Bà lại nhìn sang Lục Quân Nhiên đang mặt mày ngơ ngác, hoài nghi nhân sinh với vẻ cười như không cười.
"Nay nhờ hồng phúc của người trong mộng ngươi, Ngọc Hoa phải chịu tai bay vạ gió.
"Mối hôn sự này, ngươi muốn kết cũng phải kết, không muốn kết cũng phải kết.
"Ngọc Hoa vô tội, nay danh dự bị các ngươi hủy hoại sạch sành sanh, nếu ngươi còn là đàn ông thì phải biết gánh vác trách nhiệm.
"Có oán thì cứ oán nàng Uyển Ngọc cô nương yêu dấu của ngươi vốn sinh ra đã có tố chất làm bà mai đi."
Trưởng tỷ ôm ngực, hai mắt trợn ngược lại ngã lăn ra đất.
Lần này là tức đến ngất đi thật.
Lục Quân Nhiên không thèm đoái hoài gì đến trưởng tỷ nữa, mà nhìn ta bằng ánh mắt sống không bằng chết, trông hắn khó chịu cứ như vừa nuốt phải ruồi vậy.
Hắn run môi, mặt trắng bệch, lảo đảo đi ra ngoài.
Dáng vẻ như trời sắp sập đến nơi.
Miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Sao lại thế này… sao lại có thể thế này…"
Trưởng công chúa cầm lấy tờ danh mục sính lễ mà Lục Quân Nhiên đã chuẩn bị để cầu hôn trưởng tỷ từ sớm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!