Chương 9: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 2 : Vân (5)

Vẻ mặt Hoắc Bộ Thiên vốn mệt mỏi, lúc này thấy Bộ Kinh Vân tỉnh dây, lấp tức che dấu vẻ ủ rũ, chấn hưng tinh thần, nặn ra một ý cười ấm áp, nhẹ giọng hỏi :" Ngươi đã tỉnh lại ?"

Bộ Kinh Vân vẫn như cũ không đáp, thầm muốn lấy tay chống người dậy, nhưng toàn thân vô lực, buộc phải nằm ở trên giường.

Hoắc Bộ Thiên mỉm cười nói :" Đừng nóng vội, ngươi đã hôn mê cả đêm, bây giờ đại phu mới đi sắc thuốc, hãy nghĩ ngơi thêm một chút đi."

Lúc này có tiếng gõ cửa, cửa mở ra, Phúc tẩu bưng một chén cháo loãng đến, nói :" Lão gia, người thức cả đêm không ngủ, thật khổ cực, không bằng để ta chăm sóc thiếu gia đi."

Hoắc Bộ Thiên tiếp lấy chén cháo, nói :" Không cần đâu, ngươi cứ lui trước đi!"

Phúc tẩu thấy lão gia quân tâm thiếu gia như thế, cũng không biết nói gì, chỉ đành lui ra khỏi phòng.

Hoắc Bộ Thiên dùng thìa khuấy đều cháo lên, nhẹ nhàng thổi vài hơi, mới đưa đến bên mép Bộ Kinh Vân

Bộ Kinh Vân không có há miệng ăn cháo, lãnh ý trong mắt không vì Hoắc Bộ Thiên chăm sóc suốt đêm không ngủ mà mất đi

Hoắc Bộ Thiên không để ý những điều đó, đưa đến phía trước, nói :" Hài tử, trước tiên uống một ngụm... như vậy sẽ có ích cho ngươi."

Bộ Kinh Vân ngoảnh mặt đi, đột nhiên mạnh phát lực ngồi dậy, Hoắc Bộ Thiên ngăn cản đỡ hắn, ngạc nhiên nói :" Hài tử, ngươi muốn làm gì ?"

Bộ Kinh Vân không nhìn hắn, phun ra một chữ :" Đi "

Đây là câu thứ hai trong đời Hoắc Bộ THiên nghe hắn nói, hắn lập tức hỏi lại :" Đi ? Ngươi vì sao phải đi ?"

Bộ Kinh Vân đơn giản nói câu thứ ba :" Mẫu thân đã chết."

Hoắc Bộ Thiên rốt cục hiểu được ý tứ của đứa nhỏ này, hắn vẫn cho rằng bản thân vì mẫu thân nên mới có thể ở Hoắc gia, hiện giờ Ngọc Nùng đã chết, Hoắc gia sẽ không có lý do lưu giữ hắn, bởi vậy phải rời đi.

Hoắc Bộ Thiên thản nhiê nói :" Ngươi không cần đi"

Bộ Kinh Vân ngạc nhiên.

Hoắc Bộ Thiên nói :" Ngươi một ngày là con ta, thì cả đời này cũng là con của ta! Chỉ cần Hoắc Bộ Thiên ta còn sống trên đời, Hoắc gia trang vĩnh viễn là nhà của ngươi, ngươi hiểu chưa ?"

Ánh mắt của hắn kiên định dị thường, Bộ Kinh Vân ngưng mắt nhìn kỹ hắn, như muốn nhìn thấu tâm của hắn.

Nỗi khổ tâm thiết tha này của hắn, như ánh bình minh xua tan màn đêm.

Hoắc Bộ Thiên thấy khuôn mặt của hắn đã không còn lạnh lẽo như trước, vì vậy nói :" Ta còn biết ngươi trong hai ngày mất tích từng lên núi kiếm tìm nhân sâm, ngươi đem nó chôn ở dưới gốc tán dong thụ.

Bộ Kinh Vân vừa nghe, hai mắt sáng ngời.

Hoắc Bộ Thiên nói tiếp :" Cho dù mọi người cho rằng ngươi không có nhân tính, ta cũng vẫn kiêu hãnh vì có một đứa con như thế."

Hai người đối mặt nhìn nhau, Hoắc Bộ Thiên phát hiện băng tuyết trong mắt Bộ Kinh Vân từ từ tan chảy, tâm của hắn cũng gần trong gang tấc, hết thảy đã hiểu rõ.

Đáng tiếc, chỉ trong khoảnh khắc, một cỗ sương mờ lạnh lẽo tràn ánh mắt hắn, thân thể hắn tuy chỉ gần trong gang tấc, song tâm của hắn lại như thiên nhai xa vời vợi.

Thân gần gang tấc, tâm ở thiên nhai.

Hoắc Bộ Thiên quả nhiên nói là làm, từ đó đến sau này, hắn đối với Bộ Kinh Vân quan tâm lo lắng hơn .

Bộ Kinh Vân cũng vậy , phảng phất vô luận Hoắc Bộ Thiên cố gắng như thế nào để thay đổi hắn, hắn vẫn lãnh đạm, chỉ có Hoắc Bộ Thiên tự mình hiểu rõ, lãnh ý trong mắt đứa nhỏ này đã có chút tiêu giảm, hắn cuối cũng thấy thỏa lòng.

Song, đối với những người khác bên trong trang, Bộ Kinh Vân vẫn như cũ mặc người chế nhạo, trầm mặc ít nói.

Nguyên nhân chính là , Ngô Giác và Đồng Giác thủy chung nhìn không ra kiểu tác phong này của hắn, muốn tìm hắn gây phiền toái.

Có một lần, Hoắc Bộ Thiên như bình thường dạy hai huynh đệ bọn họ kiếm pháp, sau khi dặn dò hai người cần chăm chỉ luyện tập, liền để hai người bọn họ tự do luyện kiếm, mình thì đi vào nội đường giải quyết sự vụ trong trang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!