Đó là Bộ Kinh Vân .
Hoắc Bộ Thiên ngồi ở mép giường, nắm chặt tay của Ngọc Nùng, hắn nhìn khắp mọi người, nhưng không thấy bóng dáng của Bộ Kinh Vân, vì vậy hỏi Phúc tẩu :" Phúc tẩu, Kinh Giác đâu ?"
Phúc tẩu mặt lộ vẻ xấu hổ, lập lờ đáp :" Ta.... không biết, thiếu gia tựa hồ ở..... hai ngày trước không thấy."
"Cái gì?" Hoắc Bộ Thiên ngẩn ngơ, vừa định hỏi tiếp, Ngọc Nùng nằm ở trên giường lại chợt gượng dậy, hư nhược gọi khẽ :" Bộ Thiên......."
Hoắc Bộ Thiên vội vàng ghé sát tai cẩn thận lắng nghe, chỉ nghe Ngọc Nùng còn đang gọi :" Ngô Giác, Đồng Giác........"
Hắn không khỏi cảm thấy đau xót, nữ nhân này đối với hai nhi tử hắn rốt cục có tình, đến lúc chết còn kêu tên hai đứa bọn chúng.
Ngô Giác và Đồng Giác chợt nghe kế mẫu gọi tên hai huynh đệ hắn như thế, cũng không thể kiềm mình, khóe mắt ướt át nhỏ lệ.
Những năm gần đây, Ngọc Nùng chỉ vì lấy lòng Hoắc Bộ Thiên mà đối đãi tốt với hai đứa nhỏ đó, cũng có thể nói là hết sức quan tâm đến chúng .
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Ngọc Nùng ở trong mộng nói mê rên rỉ :" Kinh Vân..... Kinh Vân....."
Hoắc Bộ Thiên sắc mặt biến đổi, hắn không nghĩ tới bình thường Ngọc Nùng hà khắc với con mình, giờ phút này vẫn suy nghĩ kêu tên nó , khó nói con người ta khi gần kề cái chết, lời nói cũng trở nên thân thiện ?
Ngọc Nùng tuy là yếu nhược, nhưng hai chữ Kinh Vân cũng không ngừng trên miệng, nàng không còn nhớ tên Kinh Giác của con mình, ở trong tâm khảm nàng, hắn vẫn là Kinh Vân!
Trong lòng của nàng, thật ra còn có Kinh Vân.
Nàng kêu gào một lúc, chẳng biết khí lực ở đâu, bỗng dưng tinh thần rung lên, hai tròng mắt vừa mở, như hồi quang phản chiếu, ánh mắt tức thì lưu chuyển, tìm một người .
Một người khiến nàng nghĩ hối tiếc cả cuộc đời, rồi lại không thể giải thoát khỏi người đó.
Qua một lúc lâu, gương mặt Ngọc Nùng lộ vẻ thất vọng, nói với Hoắc Bộ Thiên :" Bộ Thiên, Kinh..... Vân..... đâu ?"
Nàng quan tâm vẫn là Kinh Vân !
Hoắc Bộ Thiên không biết trả lời với người cận kề cái chết trước mắt, nếu hắn nói thật không thấy Bộ Kinh Vân, chắc chắn sẽ khiến nàng buồn phiền gấp bội lần, nhưng nếu không nói, lại không biết tìm hắn ở đâu trở về .
Đang lúc chần chừ, chợt nghe người hầu bên cửa reo lên :" A! tốt quá, thiếu gia đã về rồi!"
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt lên trên người Bộ Kinh Vân đang tiến vào trong phòng, chỉ thấy y phục quanh người đều bị rách thủng, dơ dáy vô cùng, cũng không biết hai ngày nay đi đâu ?
Ngọc Nùng vừa thấy con mình, khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt, nhất thời có chút tức giận, nhưng trông lại hắn y phục quanh người vừa rách nát vừa dơ bẩn, lại không nhịn được chế giễu mắng :" Ngươi.... ngươi.... đứa nhỏ này, rốt cục.... đến đâu.... chỗ quỷ quái nào... chơi đùa.... vậy ?
Nàng cùng hắn hình như có oán thù truyền kiếp, giờ phút này vẫn không quên mắng hắn.
Bộ Kinh Vân cũng không trả lời, ngây ngốc đứng cách trước giường vào thước, không có cất bước đến gần.
Hoắc Bộ Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của hắn, âm thầm dùng sức kéo hắn đến gần, ghé sát bên tai hắn thấp giọng khuyên nhủ :" Hài tử, không nên hàng động bốc đồng, mẹ ngươi.... thật sự không được khỏe! mau nói vài câu tốt lành với nàng."
Bộ Kinh Vân bị Hoắc Bộ Thiên kéo mạnh lại trước giường, Ngọc Nùng bất lực nhìn cặp mắt lạnh lùng kia của hắn, nói :" Kinh Vân, ngươi.... đối với ta.... luôn... lạnh lẽo... như thế.... ngươi.... rất hận mẫu thân... sao ?"
Rốt cục cũng đã nàng đem nghi vấn vẫn luôn canh cánh trong lòng nói ra.
Bộ Kinh Vân lặng yên không phản ứng, bất quá trong ánh mắt lại hiên lên một tia đau thương.
Đáng tiếc, Ngọc Nùng đang lúc thần trí mơ hồ vẫn không phát hiện tia thương xót đã thấm sâu vào tận xương tận tủy của hắn, nàng chỉ vươn cánh tay khô gầy run run, nhẹ vỗ về khuôn mặt của Bộ Kinh Vân, nói :" Mẹ... chết... ngươi... sẽ... khóc... chứ ?"
Nàng rốt cục không dám khẳng định.
Hoắc Bộ Thiên ở bên không khỏi biện hộ, tiếp lời nói :" Hài tử, ngươi theo ý mẫu thân ngươi một lần này, khóc đi!" Nói rồi hai hàng lệ rơi xuống .
Bộ Kinh Vân yên lặng nhìn nàng thống khổ, gương mặt u buồn, đang muốn đưa tay vào trong ngực, giống như muốn móc ra chút đồ, nhưng bàn tay lại đột nhiên bị bàn tay của Ngọc Nùng gắt gao nắm chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!