Bộ Kinh Vân mặc dù gần được năm tuổi, cũng không hoảng hốt không vội vàng, xoay người né qua, một bổng này của Ngô Giác dĩ nhiên đã đánh phải lên chân nhỏ của Đổng Giác
Đổng Giác đau đến oa oa kêu to, Bộ Kinh Vân đang muốn đứng lên, nhưng lại bị Ngô Giác ngăn cản ôm chặt không tha.
Mặc dù Bộ Kinh Vân lớn lên cao lớn hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa , động tác cũng rất nhanh nhẹn, nhưng dù sao là đệ tử không có võ công, hơn nữa khí lực của một đứa nhỏ năm tuổi rốt cục cũng không bằng đứa nhỏ mười tuổi, trong lúc nhất thời dĩ nhiên cũng khó tránh thoát được!
Ngô Giác nói :" Hắc! muốn chạy trốn ? Đổng Giác, mau dụng quyền đánh nó!
Đổng Giác ngây dại đứng tại chỗ, không biết xuống tay thế nào, run giọng hỏi :" Đại ca, nếu nói xú tiểu tử này có chút tổn thương, chỉ sợ sau khi mẫu thân phát hiện, sẽ trách phạt....."
Ngô Giác nói :" Sợ cái gì? Mẫu thân hắn cũng muốn cho hắn ăn đòn, có khi sau khi người biết lại còn có thể vỗ tay khen hay đấy! ngươi mau đánh mạnh cho ta!"
Ngô Giác nói như thế, lá gan của Đổng Giác cũng lớn lên nhiều, lập tức huy quyền hướng trên người và trên mặt Bộ Kinh Vân đánh điên cuồng, tức thì những âm thanh " ba ba ba" không dứt bên tai, cũng biết lực đạo mạnh đến cỡ nào.
Từng quyền vào người! Bộ Kinh Vân cắn chặt răng cố chịu đựng! hăn tuyệt không có kêu đau, không cầu xin tha thứ, chỉ là hung hăng trợn tròn mắt, trong ánh mắt lộ ra một tia lãnh ý.
Thấy tia lãnh ý âm u này, Đồng Giác đang động thủ cũng không khỏi cảm thấy rét run trong lòng, không dám đánh tiếp!
Ngô Giác vừa định hỏi hắn vì sao dừng tay, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ mặt nào đó trong hoa viên truyền đến, nguyên lai là Hoắc Bộ Thiên vô tình đi tới.
Hai người mắt thấy người đến là cha mình, phút chốc kê phi cẩu tẩu(gà bay chó chạy), chọn bừa một chỗ trong hoa viên mau chóng trốn đi.
Chỉ còn lại một mình Bộ Kinh Vân đứngtrong hoa viên, cũng không có vì đau đớn mà ngã xuống!
Hoắc Bộ Thiên xa xa đã thoáng thấy hai nhi tử của mình lén lút rời đi, đến gần vừa nhìn, thấy Bộ Kinh Vân mặt đầy vết thương, không khỏi ngạc nhiên, nói :" A! Kinh Giác, con làm sao vậy ?"
Hắn vội vàng xem thương thế của đứa nhỏ này, không khỏi cau mày nói :" Ra tay tàn nhẫn như thế, là hai huynh đệ bọn chúng làm sao?"
Bộ Kinh Vân im lặng không nói.
Hoắc Bộ Thiên nói :" Có lần thứ nhất, tất nhiên sẽ có lần thứ hai. Bây giờ ta phải đi giáo huấn bọn chúng, để lần sau bọn chúng không dám khi dễ con nữa!"
Nói liền quay đầu muốn đi
Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ bé nắm lấy góc áo hắn, đúng là bàn tay của Bộ Kinh Vân.
Hoắc Bộ Thiên nhẹ nhàng nói :" Ngươi không muốn ta giáo huấn bọn chúng sao ?"
Bộ Kinh Vân tuy không có trả lời, nhưng bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy góc áo của hắn.
"Tại sao?" Hoắc Bộ Thiên hỏi.
Thật ra, hắn hỏi lại cũng vô dụng, hắn sớm hiểu rõ tính tình của đứa nhỏ này, căn bản sẽ không trả lời câu hỏi nào.
Quả nhiên Bộ Kinh Vân như hắn sở liệu, xoay người bước về phòng của mình.
Hoắc Bộ Thiên nhìn theo bóng lưng của đứa nhỏ cô độc này, ánh mắt dần chuyển sang nhu hòa, bùi ngùi mà than thở :" Thật là một đứa nhỏ hiểu chuyện."
Mặc dù Bộ Kinh Vân không có nói ra bị ai đánh, nhưng Hoắc Bộ Thiên đã sớm biết hết mọi chuyện, đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Đêm đó, hắn gọi ba huynh đề cùng vào trong tẩm cư gặp hắn.
Ba ngươi đến tẩm cử của phụ thân thì, Ngọc Nùng ở bên đang định dò xét, Hoắc Bộ Thiên vừa thấy ba người, liền nói với Ngọc Nùng :" Nùng, nàng trước tiên tạm lánh, ta có chuyện muốn nói với ba người bọn chúng."
"Bộ Thiên....."Ngọc Nùng cảm thấy man mác, thật không rõ có chuyện gì mà mình không thể biết.
Dù sao cũng không cố chấp, nàng vẫn rất nghe lời đi ra, trước khi đi liếc mắt nhìn Bộ Kinh Vân, thầm nghĩ đứa nhỏ này vẫn cô độc như trước, vẻ mặt không có biểu tình gì.
Nhưng thật ra, lần này Hoắc Bộ Thiên muốn giáo huấn hai nhi tử của mình, bởi chuyện ở đây liên quan đến cốt nhục của Ngọc Nùng, nói nếu như nàng ở đây, chỉ sợ có nhiều bất tiện, cho nên mới muốn nàng trước tiên lánh mặt đi một hồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!