Chỉ thấy trên thính đường, hai bên hai hàng ghế cũ, khi phái thanh nhã, có phong phạm thế gia giàu có, thói quen quan liêu của Hoắc gia cũng không ít.
Nhưng thật ra mấy năm gần đây, Hoắc gia trang dần dần đã có chút danh tiếng trong chốn giang hồ, một tay trang chủ Hoắc Bộ Thiên dựa vào Hoắc gia kiếp pháp, thật sự không thể xem thường.
Giữa thính đường, Hoắc Bộ Thiên khôi ngô vạm vỡ đang ngồi, cùng với hắn là thể tử mới cưới Ngọc Nùng.
Đứng bên cạnh hai người là hai đứa bé, một lớn một nhỏ, đứa lớn khoảng mười một tuổi, đứa nhỏ khoảng mười tuổi.
Hoắc Bộ Thiên vừa thấy Bộ Kinh Vân, nhất thời mặt mày hớn hở, vẫy tay nói :" Đứa bé ngoan, con lại đây."
Bộ Kinh Vân chầm chậm bước đến gần, Hoắc Bộ Thiên lúc này mới phát giác nó bước rất chậm, phảng phất như mỗi bước chân đều trải qua sự cân nhắc cẩn thận sâu xa mới cất bước, để phòng ngừa sa ngã vào những cạm bẫy.
Thật vất vả mới đợi được Bộ Kinh Vân đến trước mắt mình, Hoắc Bộ Thiên nói :" Kinh Vân, ta muốn gặp con, nhưng thật ra là muốn con nói một câu."
Hắn nhìn thẳng vào Bộ Kinh Vân, nhưng Bộ Kinh Vân không có nhìn lại hắn
"Bắt đầu từ hôm nay, con đã danh chính ngôn thuận trở thành một thành viên của Hoắc gia, hy vọng con có thể cùng mọi người chung sống hòa thuận!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bộ Kinh Vân nổi lên một sắc vẻ vui sướng chưa bao giờ có, Hoắc Bộ Thiên cảm thấy mọi chuyện đúng như trong dự liệu. Hắn nói tiếp : "Bất quá, nhập gia phải tùy tục, con đã trở thành người của Hoắc gia, nếu lại tiếp tục gọi là Bộ Kinh Vân e rằng có chút không phải, lại càng không biết người thế tục sẽ nhìn con như thế nào...."
Vấn đề đương nhiên ở chỗ! Hoắc gia trang có thể nào nuôi dưỡng một đứa bé mang họ Bộ? người thế tục không khỏi đàm tiếu.
Hoắc Bộ Thiên chỉnh giọng nói tiếp : "Bởi vậy, con nên có một cái tên riêng, Kinh Vân con đã hiểu chưa?"
Bộ Kinh Vân vốn không có để ý hắn đang nói gì, lúc này chợt nghe muốn đổi sang tên khác, tức thì sắc mặt khẽ biến.
Nhưng Hoắc Bộ Thiên kéo hai nam hài bên cạnh qua nói :" Đây là trưởng tử của ta Ngô Giác, đây là con thứ hai Đồng Giác, tên của bọn chúng đều lấy Giác là gốc, phân biệt là Ngô, Đồng."
Bộ Kinh Vân đưa mắt nhìn hai nhi tử của Hoắc Bộ Thiên, trên mặt hai người phát ra một cỗ khí thế kiêu ngạo, ánh mắt nhìn chằm chằm Bộ Kinh Vân không có thiện cảm.
Hoắc Bộ Thiên nói :" Nguyên danh của con là chữ Kinh, không bằng sau này sẽ gọi là " Hoắc Kinh Giác, ý con như thế nào ?"
Hoắc Kinh Giác?
Bộ Kinh Vân hoàn toàn không có phản ứng
Ngọc Nùng nãy giờ ngồi im quan sát, nàng vốn sớm đã đáp ứng với Hoắc Bộ Thiên sẽ không có khó khăn gì với nhi tử của mình! Nhưng thấy Bộ Kinh Vân đối với Hoắc Bộ Thiên không nhìn không hỏi, trong lòng khó tránh khỏi tức giận, nhịn không được ngắt lời nói :" Kinh Vân, sao không trả lời cha con ? con không thích sao ?"
Tiếp đó đột nhiên níu lấy vạt áo của nhi tử.
Bộ Kinh Vân lạnh lùng nhìn nàng, không có chống cự.
Ngọc Nùng càng nhìn gương mặt này, hỏa khí trong lòng càng bốc cao, căm hờn nói :" Ta ghét nhất chính là cái tính tình này của mày, mày luôn nhìn tao lạnh lùng, giống như tao cũng không phải là mẹ của mày vậy! tao ra lệnh cho mày! Mau mau trả lời cha mày!"
Bộ Kinh Vân xem ra gặp cường bạo càng cứng rắn, tuyệt không mở miệng.
Ngọc Nùng không thể nhịn được mở miệng mắng :" Giỏi! mày không đáp, tao cũng có biện pháp khiến mày mờ miệng!"
Nói thì chậm lúc đó thì nhanh, đưa tay liên tục vả lên mặt Bộ Kinh Vân!
Nhất thời mọi chuyện xảy ra ngoài ý liệu của Hoắc Bộ Thiên, không ngờ Ngọc Nùng lại oán hận nhi tử của mình như vậy, thật sự nói đánh là liền đánh thật, không lưu tình chút nào, ngay cả Phúc tẩu và hai nhi tử của Hoắc Bộ Thiên cũng cảm thấy ngạc nhiên.
"Bốp" một tiếng, kết quả là khuôn mặt nhỏ nhắn của Bộ Kinh Vân đã bị một cái bạt tai
Ngọc Nùng đang muốn đưa tay đánh tiếp, ngay lập tức, bàn tay khổng lồ rắn chắc của Hoắc Bộ Thiên bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng khuyên nhủ :" Nùng, đừng hung dữ với đứa nhỏ như vậy!"
Ngọc Nùng đang đánh hăng, đột nhiên hỏi lại :" Chàng còn bảo vệ nó sao ? bây giờ nó đến đây còn chưa có mở miệng gọi chàng một tiếng cha đấy!"
Hoắc Bộ Thiên bị nàng nói đúng chỗ đau, tức thì sắc mặt đỏ lên, cười khổ nói :" Nùng, nó chỉ là một đứa nhỏ năm tuổi thôi, sao có thể trong thời gian ngắn tiếp nhận hoàn toàn sự thật? chúng ta thân làm cha mẹ, tốt nhất nên tha thứ cho nó mới phải."
Ngọc Nùng thấy hắn bảo hộ con mình như vậy, cũng không biết nói sao, chỉ đành giật mạnh tay về, không hề nói thêm câu gì
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!