Chương 50: Thương tâm đích đao (2)

Hợp lý nhất là Nhiếp Nhân Vương không dùng đao lâm trận mà giao cho con trai bảo quản. Tử Tù song nô nóng lòng đoạt Tuyết Ẩm nên tấn công Nhiếp Phong, Bộ Kinh Vân hiện thân ngăn cản hai người làm ẩu, không ngờ Nhiếp Phong hiểu nhầm là hắn đến cứu giúp. Trong lúc dây dưa, Tử Nô bị Đoạn Soái giết chết, còn Tù Nô bị con dị thú trong động Lăng Vân thiêu chết, Đoạn Soái thấy thế bèn đẩy hai tiểu hài tử xuống sông trốn thoát, cuối cùng cả hai đại cao thủ đều bị dị thú kéo vào trong động Lăng Vân, Hỏa Lân Tuyết Ẩm cũng biến mất theo, Bộ Kinh Vân may nhờ bình tĩnh nên mới thoát chết, còn dị thú thì đã đi hướng nào không rõ…

Toàn bộ câu chuyện không hẳn là kín kẽ tuyệt đối, nhưng cũng đủ làm Hùng Bá tin tưởng. Huống hồ sau khi Bộ Kinh Vân trở về Thiên Hạ Hội, Hùng Bá cũng từng phái người đến động Lăng Vân xem xét cẩn thận, xác thực trong động có rất nhiều vết trảo mãnh thú, từ hình dạng tới kích thước đều khác xa so với những loài thú được biết tới, cho nên việc hai đại cao thủ bị kéo vào trong động cũng coi như hợp lý.

Còn động Lăng Vân bên trong đổ dốc nghiêng, sâu không thấy đáy, đám thủ hạ cũng không dám tùy tiện đi sâu vào, chỉ là thấy cây cối trong vòng mười trượng quanh cửa động đều bị đốt cháy, áng chừng Nhiếp Nhân Vương lẫn Đoạn Soái đều đã bị thiêu thành than, thi thể khó mà toàn vẹn. Còn hai thần binh Tuyết Ẩm Hỏa Lân e rằng cũng đã rơi vào trong vực sâu vạn trượng, không thể tìm về được.

Không ngờ được trinh sát Thiên Hạ Hội đang trên đường trở về ngang qua hạ lưu Mân Giang thì phát hiện ra Nhiếp Phong và Đoạn Lãng bị sóng tấp lên bờ. Hai tiểu hài tử đang hôn mê bất tỉnh.

Mà sự xuất hiện của Nhiếp Phong và Đoạn Lãng chính là sơ hở lớn nhất trong câu chuyện của Bộ Kinh Vân nếu như Nhiếp Phong tỉnh lại nói hết chân tướng. Cho nên Bộ Kinh Vân luôn ở bên hai người chính là đợi lúc cả hai tỉnh lại để dặn đừng nói ra chân tướng.

Song lại có một chuyện nằm ngoài dự liệu của Bộ Kinh Vân. Mặc dù kế hoạch thất bại, mất đi Tử Tù song nô nhưng Hùng Bá lại không hề tức giận, ngược lại còn có vẻ rất vui mừng sau khi phát hiện ra Nhiếp Phong, thật khiến người ta không thể hiểu nổi.

Nhưng ngay lúc này, ngay tại Thiên hạ đệ nhất lâu, ngay trong lúc Hùng Bá nói chuyện, Bộ Kinh Vân cuối cùng đã hiểu là do ai khiến lão vui mừng như vậy.

Niềm vui của Hùng Bá chính là phát hiện ra kỳ tài khó kiếm Nhiếp Phong, phát hiện này dường như còn quan trọng hơn nhiều so với việc kết minh cùng Vô Song Thành.

Thực sự Đoạn Lãng không phải kỳ tài sao? Vì lẽ gì mà Hùng Bá một lòng với Nhiếp Phong? Bộ Kinh Vân dù không rõ nhưng không hỏi gì.

Hùng Bá đã vì Nhiếp Phong mà an bài ổn thỏa, vì thế sự thật việc Thiên Hạ Hội muốn cướp thần binh phải được giấu kỹ.

Đối với chuyện che giấu sự thật, lão tin rằng Bộ Kinh Vân hoàn toàn làm được, thậm chí còn làm tốt hơn cả Văn Sửu Sửu.

Chỉ là khả năng chê giấu sự thật còn cao hơn Hùng Bá tưởng tượng, Hùng Bá tự cho là đã biết hết chân tướng, lại không ngờ được chân tướng mình biết không phải chân tướng.

Chân tướng thật sự đã sớm chôn sâu trong tâm khảm Bộ Kinh Vân rồi.

Có lẽ là đến khi hắn xuống mồ.

Nhiếp Phong và Đoạn Lãng gần như tỉnh lại cùng lúc.

Nó vừa mở mắt đã thấy Đoạn Lãng còn mê man nằm bên cạnh, mồ hôi đầy trán, miệng mấp máy gọi cha, cũng biết là đang gặp ác mộng.

Nhiếp Phong nhẹ nhàng lay vai nói, gọi nhỏ: "Đoạn Lãng, Đoạn Lãng…"

Đoạn Lãng giật giật đôi mí mắt, choàng tỉnh, vừa nhìn thấy Nhiếp Phong đã không kìm được nỗi sung sướng, chụp lấy Nhiếp Phong hỏi: "Nhiếp Phong…là ngươi à? Ta…chúng ta chưa chết sao?"

Tuyệt cảnh cầu sinh ngày hôm đó vô vọng biết bao, cho nên khó trách Đoạn Lãng nhất thời chưa tin được sự thật. Nhiếp Phong mỉm cười gật đầu, nhưng vẫn chưa chú ý hoàn cảnh xung quanh.

Cả hai vừa phóng mắt nhìn quanh, vừa thấy mình đang nằm trên một cái giường dài êm ái, mà cái giường này đặt trong một phòng ngủ rộng đến mức có thể để cả trăm cái giường như vậy, xem ra còn lớn hơn cả thính đường Đoạn gia trang nữa. Nhưng…nơi này…rốt cuộc là nơi nào? Nơi này rốt cuộc là nơi nào đấy?

Đối mặt với không gian rộng lớn mà xa lạ như thế, Đoạn Lãng chỉ cảm thấy ngơ ngẩn đến xuất thần, tựa như vẫn còn đang thắc mắc câu hỏi lúc nãy. Nhiếp Phong cười khổ, nó cũng là một tiểu hài tử cô độc bất lực giữa biển người, làm sao trả lời được chứ.

Nơi này ngay cả một gian phòng ngủ cũng rộng lớn kinh người như thế, tổng thể rộng lớn chừng nào thật khó mà tưởng tượng nổi.

Nhưng ngay lúc này, ngoài cửa bỗng vọng vào đáp án, một đáp án kinh tâm động phách.

"Nơi này chính là Thiên Hạ Hội!"

Lời vừa dứt, một người đã đẩy cửa mà vào.

Theo ngữ điệu trầm hậu trong câu trả lời kia mà nghe, xem chừng người tới ắt phải là bậc trưởng giả đức cao vọng trọng, nhưng không ngờ người xuất hiện trước mặt hai người Nhiếp Phong lại là một thiếu niên cao lớn chừng mười sáu tuổi, mặc áo y phục xám, dung mạo thuần hậu trung thành, đẩy vẻ thân thiết, Nhiếp Phong bạo gan hỏi: "Nơi này…đúng là Thiên Hạ Hội sao?"

Thiếu niên áo xám thoải mái đáp: "Không sai, là Thiên Hạ Hội chúng ta cứu hai người bên bờ sông Mân Giang về." Lại tiện thể tự giới thiệu: "Ta là Tần Sương." Hóa ra thiếu niên áo xám này chính là Tần Sương.

Nhiếp Phong nghe xong kinh ngạc đến mức thở dốc, tựa như không tin mình đang ở trong Thiên Hạ Hội, Đoạn Lãng từ bé sống trong Lạc Sơn, chưa từng ra ngoài, cái gì cũng chưa nghe qua, thấp giọng tò mò hỏi: "Nhiếp Phong, Thiên Hạ Hội là cái gì thế?"

Nhiếp Phong đáp: "Đoạn Lãng à, Thiên Hạ Hội là giang hồ đệ nhất đại bang, cùng với Vô Song Thành gần như chia đôi võ lâm đó."

Đoạn Lãng mặc dù từng nghe Đoạn Soái kể rằng trong giang hồ có rất nhiều danh môn đại phái, nhưng nay chính mình không ngờ lại ở trong đó, sợ tới mức cứng cả lưỡi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!