Hắn hiểu rõ thiên cơ.
Hắn tính được hết thiên cơ.
Hắn tinh thông Chu Dịch, Hoàng Cực Kinh Thế Thư, tử vi đẩu số, tử bình mệnh lý, lục nhâm thần sổ…
Nhưng giờ chính hắn phải trốn chui trốn lủi trong cái miếu đổ này, chống đỡ không nổi nữa ngã lăn ra đất, song vẫn cố gắng lăn tới trước thần án.
Đã là đêm khuya, nhưng tại ngôi miếu đổ này vốn không có một bóng người nào, thực ra thì có khác gì ban ngày đâu.
Thế đạo ngày càng sa sút, nhân tâm cũng bị bào mòn, lương tri cũng mất dần, có mấy ai còn sợ "Ngẩng đầu ba thước có thần linh" nữa đâu. Phật tượng Bồ Tát quả thực đã trở thành đối tượng mỉa mai của không ít người.
Hắn đau đớn vô cùng, cả người đầm đìa máu tươi, không biết trên cơ thể có bao nhiêu chỗ đang chảy máu nữa.
Hắn vô lực nhìn lên pho tượng Phật, mơ hồ tha: "Trời ơi! Phật ơi! Ta rốt cuộc đã làm gì sai? Ta rốt cuộc đã làm gì sai?"
Thanh âm mơ hồ trong miếu vang vọng qua lại, tạo ra vô số tiếng vọng, tựa như từng lời từng lời đang truy vấn. Thế nhưng thần phật lại không hề phản ứng, giống như chưa hề bị tiếng khóc than này đánh động.
Hắn đang cố gắng rên rỉ.
"Trời ơi! Cả đời ta tính hết Thiên cơ, vì thế nhân chỉ điểm bến mê, cứu nguy giải ách, chẳng lẽ vậy cũng là sai? Chẳng lẽ vậy cũng là
Thần linh vẫn không hề đáp lại, nhưng phía chân trời ngoài miếu phút chốc hiện lên một tia sét lớn, rồi một tiếng sấm nổ vang nối tiếp.
Trời cao nổi giận rồi? Thần Phật tức giận rồi sao?
Một tia sét đánh thẳng xuống miếu đổ, xẹt ngay bên cạnh hắn mà đánh, giống như một câu trả lời đơn giản trực tiếp nhất, triệt để nhất. Một câu trả lời thật phẫn nộ!
Hắn nhất định sẽ bị trời phạt!
Hắn thê lương nhìn tình cảnh trước mắt, sợ tới mức trợn mắt há mồm, trong đầu không tự chủ hiện lên một đoạn chuyện cũ…
"A, chẳng lẽ lại là chuyện kia?" Hắn bỗng nhớ lại chính mình nhiều năm trước khi còn là một thầy tướng số cao cao tại thượng, gặp một kẻ có ách vây, nghĩ rằng muốn lên một tầng cao mới nên vì gã mà phê một câu: "Kim lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long." (*)
Không sai! Chính là chuyện này sai!
Sai! Sai! Sai!
Chỉ vì nhất thời lòng tham nổi lên mà tiết lộ thiên cơ không thể lộ, càng cổ vũ hùng tâm tráng chí kẻ kia! Chỉ vì một câu của hắn mà người kia càng điên cuồng hơn, tạo thành sát cơ tàn khốc, nên giờ hắn phải chịu kiếp!
Tất cả đều là do một câu phát ngôn sai!
Hắn hổ thẹn, áy náy, trong lòng hỗn loạn vô cùng, suy sụp quỳ gối trước mặt tượng Phật, cầu khẩn: "Là ta sai rồi! Nhưng…làm sao để sửa sai được đây?"
Hắn tuyệt vọng bấm đốt ngón tay tính toán, trên mặt thoáng chốc lộ ra vẻ kinh hoảng, tựa như đã tính ra một chuyện đáng sợ dị thường, ngơ ngẩn gào khóc: "Đã quá muộn rồi! Phong Vân đã ở trong tay y, đã quá muộn rồi…"
Trong lúc chấn động, hắn chạy loạn đến trước cửa sổ, ánh trăng thản nhiên chiếu lên gương mặt hắn, vừa thấy trên khuôn mặt hắn đầy những nhọt độc, máu huyết bê bết, trông đáng sợ vô cùng…
Trong tiếng khóc thét, vô số những nhọt độc trên mặt hắn vỡ ra, trăm ngàn tia máu bắn tứ tung, trông thê thảm và rùng rợn không tài nào tả hết.
Đây chính là nguyên nhân cả người hắn đầm đìa máu! Đây chính là báo ứng vì hắn đã tiết lộ thiên cơ!
Hắn đau đến bò lăn trên đất, lết đến trước hương án, cúi đầu cầu khẩn: "Đau…quá, xin hãy…tha tội…cho con…cho con…được…chết…đi…"
Nhưng dù hắn đã nhận hết mọi tra tấn song vẫn chưa chết, vẫn không thể chết được. Bởi vì vận mệnh còn có một sự sắp xếp dành cho hắn.
Hắn vẫn còn một câu thiên cơ chưa tiết lộ.
Cũng là một câu quan trọng nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!