Chương 46: Hỏa dị (1)

"Nước qua đầu gối Phật, Lửa cháy động Lăng Vân."

Những chữ này quả thực ẩn chưa nhiều ý nghĩa, mắt thấy không ổn, trên thực tế lại cực kỳ không ổn.

Nhiếp Phong bình tĩnh nhìn sơn động kề đầu gối Nhạc Sơn Đại Phật, hỏi Đoạn Lãng: "Đây chính là động Lăng Vân à?"

Đoạn Lãng gật đầu đáp: "Đúng vậy! Mực nước sông ở đây khi lên khi xuống không ngừng, truyền thuyết nói rằng nếu có lúc nước sông dâng lên quá đầu gối Phật thì khi đó động Lăng Vân sẽ bị lửa thiêu, lại còn có thể có chuyện lạ phát sinh."

Nhiếp Phong nhíu mày nói: "Kỳ lạ nhỉ, nếu nước sông dâng lên quá đầu gối Phật thì động Lăng Vân phải bị ngập mới đúng chứ, sao lại có chuyện bị lửa thiêu được?"

Đoạn Lãng nhún vai đáp: "Ta cũng chẳng rõ, nhưng vì truyền thuyết đó mà Đoạn gia chúng ta sống ở Nhạc Sơn, hơn nữa đời nào cũng phải thường xuyên đo mực nước sông, tính toán mực nước lên xuống…"

"Vậy thì truyền thuyết kia có liên quan gì đến Đoạn gia các ngươi?"

Đoạn Lãng đáp : « Ta cũng nghĩ tới rồi ! Nhưng mỗi khi ta hỏi cha về truyền thuyết này, nếu động Lăng Vân cháy thì sẽ phát sinh chuyện gì nhưng ông ấy luôn nói vòng vo, bảo rằng ta tuổi còn nhỏ, nói cũng không hiểu được, đợi sau này lớn lên nhất định sẽ giải đáp ! »

Nhiếp Phong nghe xong, tiện tay nhặt một hòn đá nhỏ ném vào trong động Lăng Vân, tĩnh tâm lắng nghe, chỉ nghe tiếng viên đá lăn đi xuống hoài chẳng dừng, biết động này địa thế nghiêng, sâu không thấy đáy…

Nhiếp Phong lại tò mò hỏi lại Đoạn Lãng: "Vậy ngươi đã từng hỏi mẹ chưa? Ngay cả bà ấy cũng không nói sao?"

Trên gương mặt lém lỉnh của Đoạn Lãng thoáng hiện sắc buồn, cúi mặt nói: "Không, mẹ ta sinh ta xong thì lâm chung, ta còn chẳng biết bà ấy trông ra sao."

Nhiếp Phong nhìn khuôn mặt bé nhỏ tràn đầy nỗi bi thương của Đoạn Lãng, biết mình đã lỡ lời, áy náy nói: "Đoạn Lãng, xin lỗi…"

"Không, không có gì đâu!"

"Đúng rồi, Nhiếp Phong, mẫu thân ngươi thì sao? Bà ấy nhất định là rất đẹp đúng không?"

Nhiếp Phong ngạc nhiêp hỏi: "Ngươi…sao ngươi lại nghĩ vậy?"

Đoạn Lãng cười nói: "Không phải sao? Ta thấy ngươi rất là khả ái, chẳng giống cha ngươi chút nào, nên đoán nhất định ngươi rất giống mẹ. Bà ấy ắt hẳn là một đại mỹ nhân rồi!"

Nhiếp Phong nghe xong chợt lộ vẻ đau buồn, thậm chí còn buồn hơn Đoạn Lãng lúc trước, buồn bã nói: "Bà ấy…bà ấy quả thật rất đẹp, chỉ có điều…" Nó muốn nói song lại thôi.

Đoạn Lãng lấy làm kì quái, hỏi dồn: "Chỉ có điều thế nào?"

Nhiếp Phong bi thương cúi đầu đáp: "Có đôi khi xinh đẹp…chỉ khiến người ta đau lòng, cũng không phải chuyện tốt…"

Nói xong nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.

Đoạn Lãng muốn bật cười, nó lịch duyệt còn kém xa Nhiếp Phong, trong lòng vẫn cho rằng cái đẹp sẽ làm cho người ta vui vẻ, chẳng bao giờ cho rằng sẽ làm ai thương tâm.

Nhưng dù Đoạn Lãng có hiếu thắng đến đâu, thấy Nhiếp Phong đau lòng như thế thì cũng không phản bác gì nữa cả.

Nhiếp Phong đang sầu muộn bỗng dưng kiễng chân, kinh ngạc nói: "Đoạn Lãng, ngươi có nghe thấy gì không?"

Đoạn Lãng ngây ngốc hỏi: "Nghe thấy cái gì cơ?"

Nhiếp Phong trợn mắt, tựa như nghe thấy một chuyện rất đáng sợ: "Là…tiếng sóng!"

"Tiếng sóng?" Đoạn Lãng vội vàng nhìn lại, còn chưa biết chuyện gì đã nghe tiếng nước ù ù xung quanh.

Một ngọn sóng lớn dâng cao hơn mười trượng, ào ạt xô vào đầu gối Phật.

Chuyện phát sinh đột ngột, Đoạn Lãng hoàn toàn không biết phải làm sao, cũng không biết né tránh thế nào, chỉ biết la lớn: "Ối, nước lên tới đầu gối Phật rồi!"

Thực ra thì có muốn tránh cũng không được, ngọn sóng vừa cao vừa mạnh mẽ bao phủ hết đầu gối Phật, ngay cả động Lăng Vân ở trên cũng không thoát khỏi.

Nhiếp Phong dù thân thủ nhanh nhẹn cũng khó tránh được thiên uy, ngọn sóng vừa ụp xuống đầu, thân hình đã không thể trụ vững, nó cũng bị ngọn sóng dữ cuốn đi như Đoạn Lãng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!