Những lời này vốn là lời thật tâm, chỉ có điều người Đoạn Lãng tâm phục khẩu phục thực sự là Nhiếp Phong, nó liếc nhìn tiểu tử tóc dài vẫn luôn trầm mặc kia, thầm nghĩ: "Nhiếp Phong tính ra có lẽ cũng không lớn hơn mình mấy tuổi nhưng khinh công không thua kém cha. Nhưng cũng chẳng sao, mình còn mấy năm nữa mới bằng tuổi hắn bây giờ, chỉ cần khổ luyện hơn nữa thì đến lúc đó có khi còn hơn cả y…"
Từ nhỏ nó đã phải gánh vác trọng trách phục hưng Đoạn gia trên vai nên lòng hiếu thắng rất cao, lúc nào cũng muốn hơn người khác.
Nhiếp Nhân Vương vừa lên tới đầu gối phật đã thấy một cỗ khí thế vô cùng sắc bén từ trên đỉnh phật ép thẳng xuống, người chưa tới mà khí đã tới, là kiếm khí, kiếm khí của Đoạn Soái!
Nhiếp Nhân Vương không khỏi ngẩng đầu nhìn đỉnh phật, thầm nghĩ: "Kiếm khí thật phong duệ! Đoạn Soái, người đợi ta suốt năm năm, hôm nay ta đến để hoàn thành tâm nguyện của ngươi."
Nghĩ vậy, y dỡ Tuyết Ẩm trên lưng xuống giao cho Nhiếp Phong, không quên dặn: "Phong Nhi, con ở lại đây, thay cha bảo quản Tuyết Ẩm."
Phụ thân lâm trận lại không cần đao, Nhiếp Phong không biết cha đang nghĩ gì, trong lòng càng lo lắng nói: "Cha…"
Nhiếp Nhân Vương cười nhe: "Đừng lo, cha nhất định sẽ chiến thắng, nhất định sẽ trở về cùng con sống những ngày còn lại thật vui vẻ!"
Đoạn Lãng thấy hai người nói chuyện thì vô cùng khó hiểu, bèn đi lên trước nói: "Tiền bối, phụ thân đang ở trong tiểu lâu không xa trên đỉnh phật, xin để vãn bối dẫn đường."
Nó vốn đang định bước đi, không ngờ Nhiếp Nhân Vương đã ngăn lại: "Không cần! Ta đã cảm thấy hắn ở đâu rồi!"
Vừa dứt lời, thân đã hóa thành một cơn gió lớn bay thẳng lên đỉnh phật.
Trên đỉnh tượng phật giờ chỉ còn hai tiểu hài tử Nhiếp Phong và Đoạn Lãng, Nhiếp Phong nhìn theo bóng cha đến khi khuất dần, hai hàng lông mày cau lại, suýt chút nữa thì dính lại với nhau, tựa như vĩnh viễn không gặp lại.
Đoạn Lãng mới tám tuổi, tính trẻ con chưa hết, thấy Nhiếp Phong lo lắng như thế thì ý niệm bướng bỉnh trong đầu lại nổi lên, nghĩ: "Khinh công hắn tuy cao nhưng không chắc võ công cũng vậy! Được, để ta thử xem nào!"
Trong lòng vừa nghĩ, Đoạn Lãng tiện tay nhặt một cành khii dài tầm hai thước, chân nhẹ nhàng bước, lặng lẽ đến cách nửa trượng sau lưng Nhiếp Phong, đang muốn vung roi lên đánh vào lưng, thầm nghĩ Nhiếp Phong dù không lãnh trọn chiêu này thì cũng khiến hắn bị đau.
Nhưng không ngờ chiêu còn chưa xuất, Nhiếp Phong không quay đầu, thân chưa động đã cất tiếng: "Chiêu Bạch Lộ Trường Minh này của ngươi vốn không tệ, đáng tiếc hạ bàn yếu, hơi thở gấp mà không thuần, cầm kiếm không có lực, ba đại huyệt Khảm, Kiên tỉnh, Khúc trì sơ hở cực lớn."
Đoạn Lãng ngạc nhiên đến há hốc, nói: "Oa, ngươi không thèm liếc nhìn một cái, sao lại…có thể biết hết vậy?"
Nhiếp Phong thản nhiên đáp: "Nghe thấy."
Đoạn Lãng càng ngạc nhiên hơn, hỏi lại: "Sao cơ? Nghe…nghe thấy á? Đây là thứ thần công gì vậy?"
Nhiếp Phong chậm rãi quay đầu, nhưng mắt nhìn Đoạn Lãng, dịu dàng cười nói: "Cái này không phải thần cồn gì cả, chỉ là từ khi ba tuổi ta đã bắt đầu luyện Băng Tâm quyết, trong đó có câu: Tâm nhược băng thanh, thiên tháp bất kinh!"
Đoạn Lãng thấy Nhiếp Phong vốn đang lo lắng nãy giờ bỗng nhiên mỉm cười, chính mình cũng không cầm được, cười phá lên: "Ha ha! Tâm nhược băng thanh, thiên tháp bất kinh! Thứ võ công thần kỳ ảo diệu như vậy, hèn cho sâu xa khó hiểu ghê ha!"
Đến đây, hai tiểu hài tử cùng cười, khoảng cách được kéo gần lại.
Nhiếp Phong rất cao hứng, bỗng nhớ ra mấy năm nay mình chưa từng cười, hôm nay lại có thể cười, có thể là do Đoạn Lãng chọc cười, cũng có thể là bởi Đoạn Lãng là đứa trẻ cùng lứa nên dễ nói chuyện chăng?
Nhưng ngay lúc đó, Nhiếp Phong chợt biến sắc.
Nó cảm thấy bốn phía tràn ngập một thứ cảm giác rất kỳ quái.
Cảm giác này giống như…
Vạn vật trên thế gian, mỗi thứ đều khiến cho người ta có cảm giác khác nhau.
Ví dụ như tuyết làm người ta thấy lạnh lẽo; lửa khiến người ta nghe nóng rực, dã thú cho người ta cảm giác là hung mãnh. Cùng là con người nhưng người hầu cho cảm giác thấp hèn, tài tử thì mang đến cảm giác tao nhã, bá vương lại tạo ra cảm giác vô địch!
Nhưng dù là cảm giác nào thì cũng không thể phức tạp bằng thứ cảm giác tràn ngập xung quanh Nhiếp Phong.
Đó là một thứ cảm giác rất bi ai.
Cảm giác cứ như thể trên đời vốn không hề có niềm vui, giống như không muốn sống nhưng bị ép phải sống, làm người ta cảm thấy bi ai và tuyệt vọng đến cực độ, hoàn toàn không mong muốn tới gần thứ cảm giác này.
Nhiếp Phong bị thứ cảm giác bi ai này cuốn hút, nó vội thu nhiếp tinh thần, dùng Băng Tâm quyết tĩnh tâm cảm nhận, cuối cùng đã tìm ra xuất xứ của luồng cảm giác này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!