Chương 44: Tái chiến giang hồ (1)

"Sư phụ, giang hồ rốt cuộc là như thế nào vậy?"

"Thần Nhi à, giang hồ đầy vàng son cám dỗ, khiến người ta sa vào đó, đến khi thịt nát xương tan mà vẫn chẳng hay."

"Sư phụ, nếu vậy thì sao vẫn có nhiều người dấn thân vào giang hồ đến thế?"

"Bởi vì giang hồ hiểm, nhưng lòng người còn hiểm hơn."

"Thần Nhi không hiểu."

"Bởi vì trò chơi giang hồ vô cùng kích thích, chỉ một đêm thành bá nghiệp, cơ hội không lúc nào thiếu cả. Hôm qua đi qua, hôm nay đi qua thì vẫn còn có ngày mai…"

"Ngày mai ra sao hả sư phụ?"

"Ngày mai là một bí mật không ai có thể đoán trước được! Hôm nay chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, ngày mai có khi trở thành người đứng đầu một bang. Hôm nay đang là tuyệt thế cao thủ, ngày mai có thể là kẻ thảm bại, phơi thây xó núi…"

"Thế nào mới được coi là tuyệt thế cao thủ ạ?"

"Tuyệt thế cao thủ phải có võ công tuyệt thế, còn phải có một đôi tay tuyệt thế."

"Nếu tuyệt thế cao thủ lợi hại như vậy, bọn họ có thể may mắn thoát khỏi giang hồ không?"

"Ài, đáng tiếc người trong giang hồ thân bất do kỷ, người không ở trong giang hồ cũng chẳng khác gì! Tuyệt thế cao thủ cho dù là đã thoái ẩn quy điền nhưng chỉ cần chưa chết, không biết là vì danh vì lợi, vì nghĩa vì thân, thậm chí là vì tình, một ngày nào đó cũng sẽ bị buộc phải…"

"Tái chiến giang hồ!"

Người

Một chữ chỉ hai nét, tuy chỉ là một chữ vô cùng đơn giản, nhưng cũng là một chữ nhiều buồn đau nhất.

Người mang khổ ải.

Này sinh lão bệnh tử, này bần cùng ti tiện, cơm không no, áo chẳng ấm.

Muốn mà không được đã khổ, có được rồi mà lại mất đi lại càng khổ.

Yêu mà không thể đến với nhau, yêu nhưng không được đáp trả, hoặc người mình yêu đột nhiên qua đời, khiến cho lòng người sinh nhiều đau khổ, đã khổ càng thêm khổ!

Đau khổ, đau khổ, lại đau khổ!

Trong nhân gian, ở đâu có người, ở đó tràn ngập những nỗi khổ.

Những nỗi khổ nhân gian nhiều không thể đếm xuể.

Đặc biệt là hạo thổ Thần Châu, dân chúng đời đời lầm than, là nơi khổ nhất dương gian…

Loài người sống trong khổ ải đời này qua kiếp khác nên trong lòng họ luôn cầu mong tìm ra những chân lý để tiêu trừ những khổ ải nhân gian, mong được cứu rỗi và chỉ lối bởi những người thông tuệ hơn mình. Cho nên, nhân gian có muôn vàn nỗi khổ, thì cũng có đủ thứ phật sinh ra để phổ độ chúng sinh.

Trong vô số tượng phật, có lẽ Nhạc Sơn Đại Phật là pho tượng lớn nhất trên đời này.

Nhạc Sơn Đại Phật nằm ở phía tây Nhạc Sơn, là nơi giao nhau của ba con sông lớn Mân Giang, Thanh Y và Đại Độ.

Tương truyền vào những năm đầu triều Đường, Hải Thông hòa thượng thấy nước sông chỗ này chảy xiết, thuyền bè hay gặp phải đá ngầm nên muốn xây dựng một bức tượng phật lớn để bảo hộ tàu thuyền qua lại được an toàn, phải mất hơn chín mươi năm mới có thể hoàn thành được bức tượng này, Hải Thông hòa thượng cũng sớm viên tịch khi bức tượng còn chưa hoàn thành.

Nhạc Sơn Đại Phật hoàn thành là một bức tượng Phật Di Lặc đang ngồi, cao ngang với núi, nhìn về phía sông, dựa vào đá mà tạc thành, dưới chân nước sông cuồn cuộn chảy, thuyền bè lại qua, trông rất là hùng vĩ.

Nghe nói, chỉ riêng mắt Phật thôi cũng đã dài hơn một trượng rưỡi, đủ biết pho tượng này lớn cỡ nào.

Nhưng, đôi mắt Phật dài hơn trượng kia liệu có thể nhìn thấy hết nỗi đau của chúng sinh? Có thể an ủi bọn họ hay chăng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!