Chương 43: Thần Ma Hội (3)

Bộ Kinh Vân sao lại không hiểu nguyên do Bất Hư đại sư phải khổ tâm như thế. Hắn cũng hiểu ông làm vậy là vì mình, chỉ có điều Bộ Kinh Vân kiên quyết không chấp nhận, hắn tuyệt đối không thể để mình quên hết cừu hận như vậy!

Ngay tại khoảnh khắc Mạnh Bà trà sắp đổ vào miệng, Bộ Kinh Vân trong lúc cấp bách đột nhiên lấy chưởng thay kiếm, sử ra một chiêu Bi Thống Mạc Danh học trộm từ hắc y thúc thúc!

Trong khoảnh khắc, vô số chưởng ảnh ngang dọc đan thành một tấm lưới dày, ngăn hết toàn bộ Mạnh Bà trà, nước bị cản lại, bắn hết cả lên vách tường trắng phía sau!

Vách tường trắng không tỳ vết giờ bị nước trà bắn lên loang lổ, nước trà thẫm màu từ trên vách ròng ròng chảy xuống, tựa như một chuỗi lệ bi thương…

Bất Hư không ngờ đứa trẻ này võ công lại khác thường như vậy, nhưng điều làm ông giật mình hơn nữa chính là một chiêu mà Kinh Vân vừa xuất, ông kinh ngạc hỏi: "Bi thống mạc danh? Ngươi…ngươi đã gặp y?"

Bộ Kinh Vân im lặng gật đầu.

"Y…y khỏe chứ?"

Bộ Kinh Vân đáp: "Vẫn khỏe."

Bất Hư có chút bất ngờ, hỏi: "Vậy mà y cũng để ngươi tự đi báo thù sao?"

Bộ Kinh Vân vẫn không trả lời, nhưng theo ánh mắt vững như bàn thạch kia, Bất Hư hiểu rằng chỉ cần đứa trẻ này quyết định điều gì thì không ai có thể ngăn cản được, ngay cả "Kẻ" sớm biến mất khỏi nhân gian kia cũng không ngoại lệ!

Bất Hư biến sắc nói: "Kinh Giác, nếu không phải vì ngươi chỉ là một đứa trẻ, ta nhất định sẽ nghĩ cách giữ ngươi lại, tuyệt đối không để ngươi trở về để chịu chết, cho dù phải dùng tới vũ lực…"

Bộ Kinh Vân không để ông nói hết lời đã dứt khoát nói: "Được, ta chờ ông!"

Nói đi nói lại, Bất Hư đại sư cũng không thể đồng cảm với nỗi khổ báo thù của hắn, nhưng hắn cũng chẳng cần đồng cảm!

Hôm nay, hắn đã nói nhiều lắm rồi, câu này đã cắt đứt triệt để mọi dây dưa giữa hai người ngay tại đó.

Nói thì đã nói hết, ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa!

Bộ Kinh Vân chớp mắt đứng lên, xoay người, chậm rãi đẩy cửa bước ra.

Bất Hư đại sư cũng không ngăn cản, ngay cả "Y" cũng không thể cản được thì ông sao có thể làm được.

Bộ Kinh Vân bỏ đi không lâu thì tiểu hòa thượng kia lại bước vào, tò mò hỏi: "Ôi, Bất Hư đại sư, thiếu niên mặt lạnh kia cuối cùng cũng đi rồi sao?"

"Lạnh ư?" Bất Hư cười khổ lắc đầu.

"Không! Hắn tuyệt đối không lạnh…"

Nói xong rồi lại nhìn những dòng Mạnh Bà trà chảy dài trên tường, ông thở dài nói: "Một ngày nào đó, nhất định sẽ có một người nhìn thấu tâm hắn nóng, nhất định…"

-----o0o-----

Năm ngày sau, tin báo của Bộ Kinh Vân đã về, trong Thiên hạ đệ nhất lâu lại vang lên một trận cười vang.

Tiếng cười này là từ Hùng Bá, đã mấy tháng nay rồi lão mới có thể thoải mái cười lớn như vậy.

Thủ vệ ngoài lâu nghe thấy cũng không khỏi ngạc nhiên.

Trong lâu lúc này chỉ còn Hùng Bá và Bộ Kinh Vân đứng đối diện, Hùng Bá vừa cười vừa nói: "Kinh Vân, con từ lúc được truyền Bài Vân Chưởng tới nay đã chín lần xuất chinh thì chín lần khải hoàn, lập công không nhỏ, con muốn vi sư thưởng gì? Hả?"

Thưởng ư? Hóa ra là cũng có phần thưởng sao?

Bộ Kinh Vân im lặng nhìn Hùng Bá, hắn sẽ mở miệng đòi thưởng gì đây?

Hắn không muốn thấy lão được thoải mái như thế, hắn muốn thấy lão sợ hãi, tuyệt vọng, khóc lớn!

Chỉ cần thế! Nhưng thật khó để làm được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!