Vì sao trong chân khí Bộ Kinh Vân lại tràn đầy một nỗi đau thương như thế? Hùng Bá không hỏi Bộ Kinh Vân, lão vờ như không có chuyện gì, tiếp tục truyền thụ võ công.
Chỉ có Bộ Kinh Vân tự biết, cỗ chân khí chính tông kia là nội công độc môn của Hoắc gia, bởi vì kiếp pháp Hoắc gia lấy việc cứu người giúp đời làm cốt lõi nên nội công lẫn kiếm pháp đều rất nhu hòa.
Còn cỗ chân khí đầy đau thương kia chính là chiêu "Bi thống mạc danh" hắn học trộm được của hắc y thúc thúc nọ.
Hắn đã sớm dung hòa kiếm pháp "Bi thống mạc danh" cùng với kiếm ý và những đau thương trong lòng mình làm một, không ngờ được rằng chiêu này lạ làm cho người ta sợ hãi, mỗi khi hắn âm thầm luyện "Bi thống mạc danh", trong cơ thể tự nhiên sinh ra một cỗ chân khí bi thương, mà cỗ chân khí này càng lúc càng tăng theo những ngày luyện tập không ngừng của hắn, kiếm pháp do hắc y thúc thúc sáng chế quả thực sâu không dò được!
Hùng Bá không truy hỏi Bộ Kinh Vân, bởi lão rất hiểu, dù có hỏi thế nào cũng không thể tìm ra đáp án, trong khi lão vẫn rất thích thú cái lạnh lùng của Bộ Kinh Vân, lại thích cả hai chữ "Kinh Vân" trong tên của hắn, chẳng cần phải nghĩ nhiều, chỉ cần kẻ này quy thuận, vì mình mà bán mạng tức là lão đã đạt tới mục đích thu nhận đồ đệ rồi.
Còn về thứ chân khí thần bí trong cơ thể Bộ Kinh Vân, đối với Hùng Bá mà nói thì lại càng là chuyện tốt! Bởi lão có thể nhanh chóng đưa Bộ Kinh Vân làm chủ soái, có thể vì lão Nam chinh Bắc chiến ngay, ngu gì mà không làm?
Vì vậy, mới làm đệ tử của Hùng Bá chưa tới bốn tháng, Bộ Kinh Vân đã liên tục phụng mệnh xuất chinh, lần nào cũng khải hoàn trở về.
Cũng vì thế, lần này hắn nhận lệnh tấn công một sơn trại cách Di Ẩn Tự hai dặm, sau khi cho người báo tin, thừa dịp đám môn hạ đang chuẩn bị trở về Thiên Hạ Hội, Bộ Kinh Vân nhân đó đến thăm Bất Hư đại sư, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng trước khi chết của Hoắc Liệt.
Đúng là sinh chẳng gặp thời, nếu không vì báo thù mà vào Thiên Hạ Hội thì liệu có bị biến thành công cụ chém giết trong giang hồ?
Bộ Kinh Vân đang xuất thần thì bỗng nghe sau lưng truyền đến một giọng nói sợ sệt: "Thí chủ…" Hóa ra là tiểu hòa thượng mới báo tin cho Bất Hư đại sư.
Dựa vào âm thanh, Bộ Kinh Vân biết tiểu hòa thượng đứng rất xa, xem ra đúng là rất sợ phải đến gần mình, có lẽ là đã bị ánh mắt lạnh lùng của mình dọa cho phát hoảng. Cho nên Bộ Kinh Vân không quay đầu, hắn thật không muốn dọa tiểu hòa thượng kia chút nào.
Nhưng tiểu hòa thượng lại có vẻ không hiểu được ý tốt của hắn, thấy Bộ Kinh Vân không quay đầu thì càng hoảng hốt, khó khăn lắm mới mở miệng được: "Thí chủ, Bất Hư…đại sư…cho…mời!"
Đen trắng đối lập, nếu hòa lẫn vào nhau thì sẽ ra sao?
Tử thần cùng với cao tăng đắc đạo, hai thái cực gặp nhau, có thể là đấu tranh, lượng giải, hay là thành kẻ địch bất đắc dĩ?
Một hắc một bạch đang ngồi đối diện nhau thật lâu, cả tiểu hòa thượng cũng sớm dâng trà xanh rồi rón rén rút lui.
Hương trà thanh đạm tràn ngập cả không gian trắng toát, Bộ Kinh Vân từ lúc bước vào đến giờ vẫn không nói tiếng nào, bình tĩnh nhìn Bất Hư đại sư đang ngồi ở sau bàn.
Hết thảy dường như bị điều khiển, hắn và ông, qua qua lại lại, ai cũng muốn chiếm thượng phong, liệu hai bên có cảm giác gì đây?
"Ngươi, là Kinh Giác?" Bất Hư đại sư vô cùng kinh ngạc, ông không ngờ được Hoắc Kinh Giác nghe nói đã chết thảm lại thực sự băng lạnh như không có sinh mạng, giống y như một người chết.
Một người chết đã bị Đức Phật bỏ quên từ lâu lắm.
Bộ Kinh Vân không trả lời, chỉ chậm rãi lấy ra ba vật phóng lên bàn, Bất Hư đại sư thoáng nhìn qua không khỏi chấn động.
Ba vật này chính là hũ đựng tro cốt, nhưng đó không phải nguyên nhân khiến ông giật mình mà là ba cái tên khắc trên ba hũ tro cốt, khiến ông chỉ biết ngây ngốc nhìn.
Ba cái tên hiện lên rõ ràng, Hoắc Kế Niệm, Hoắc Kế Tiềm và Hoắc Liệt!
Bất Hư đại sư cứ đứng ngây ngốc nhìn tro cốt ba người, thật lâu sau mới chậm rãi nói: "Thiên Hạ Hội nhân cường mã tráng, muốn giết Hùng Bá không phải dựa vào cái dũng thất phu là có thể làm được, lúc ra đi y cũng từng từ biệt ta, đáng tiếc là dù ta có khuyên bảo thế nào y vẫn cố chấp như cũ, không ngờ…từ biệt một lần đã thành cách biệt ngàn thu, ôi…"
Nói đến đây, Bất Hư đại sư đột nhiên ngửa mặt lên trời thở dài mấy tiếng, trong mắt thấp thoáng ánh lệ.
A! Ngay cả cao tăng tu hành cũng biết khóc!
Bộ Kinh Vân chăm chú nhìn Bất Hư, dường như không phải vì thấy cao tăng kia rơi lệ mà bật cười, ngược lại, trong ánh mắt lạnh lùng lại lộ ra một tia hoan hỉ hiếm có.
Lệ vì nhân tình mà rơi, hắn hoan hỉ vì Bất Hư đại sư còn chưa quên mất tình người hay là vì hắn chưa từng rơi lệ nên ngưỡng mộ người kia có thể khóc?
Đáng tiếc là Bất Hư đại sư chỉ chuyên chú vào tro cốt trước mắt mà bỏ lỡ vẻ mặt hiếm có này của Bộ Kinh Vân.
Thật lâu thật lâu sau ông mới quay lại nhìn thiếu niên toàn thân u ám kia, nói: "Chỉ có điều ta không ngờ được là đứa con trai thứ ba Hoắc Kinh Giác mà đại ca Hoắc Liệt coi trọng nhất, như y từng kể với ta, kẻ đã ngộ hết kiếm pháp Hoắc Gia, tưởng rằng đã chết trong trận hỏa hoạn thiêu Hoắc Gia, Hoắc Kinh Giác vẫn còn sống…"
Bất Hư ngừng lại, trầm tư một lúc rồi nói tiếp: "Nhưng mà ta vẫn còn một điểm chưa rõ, hài tử, ngươi làm sao có thể lấy thi thể ba cha con họ từ Thiên Hạ Hội ra, lại còn hỏa táng nữa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!