Chương 41: Thần Ma Hội (1)

Đó là một truyền thuyết đẫm nước mắt.

Truyện kể rằng trên đương xuống âm phủ, qua cầu Nại Hà có một cái đình gọi là Mạnh Bà Đình.

Truyền rằng, Mạnh Bà Đình do một bà lão diện mạo âm trầm là Mạnh Bà chưởng quản.

Truyền rằng, công việc của Mạnh Bà là cho những âm hồn muốn đầu thai, đi qua địa ngục uống trà Mạnh Bà.

Truyền rằng, chén trà Mạnh Bà này hương vị không có gì ngoài chua vừa mặn, tựa như nhân tình thế thái, vừa chua xót, vừa đắng cay.

Truyền rằng, chỉ cần uống xong ba chén trà của Mạnh Bà thì sẽ có thể quên hết ân oán ghét thương khi còn sống.

Truyền rằng, những âm hồn này sẽ mơ mơ màng màng rồi tự trầm xuống "Lục đạo luân hồi".

Truyền rằng, đi qua lục đạo luân hồi, ai ai cũng sẽ quên hết những chuyện trước đây, sinh ra làm một người khác.

Truyền rằng, trong nhân gian cũng có người luyện thành "trà Mạnh Bà"…

Có người nói

Màu đen là một thế lực rất mạnh.

Ở trong đêm đen, không ai có thể biết nó sâu xa đến mức nào, cũng không biết tận cùng của nó là ở đâu.

Vì vậy, màu đen ẩn chứa sức mạnh không thể nào ước lượng được, sâu không thể dò!

Nhưng mà cũng có người không cho là vậy.

Người này cho rằng

Màu trắng mới là mạnh nhất!

Bởi vì ở trong mênh mông trắng xóa, ai cũng có thể tự do tưởng tượng và họa hình, không kiên cố và cứng nhắc như màu đen, trên nền trắng người ta có thể vẽ nên những màu sắc rực rỡ, thậm chí cả màu đen, hàm chứa cả sức mạnh của đen.

Bởi vậy, màu trắng bao hàm màu đen, ẩn chứa hết thảy thế gian, chứa đựng hết thảy tư tưởng.

Người cho rằng màu trắng mới là mạnh nhất, nghe đâu là Bất Hư đại sư.

* * *

Bên trong là một màu trắng mênh mang.

Đây là một gian nhà rất kỳ quái.

Gian nhà nhỏ này rất gọn gàng ngăn nắp, Một vách tường nhìn ra cửa, trên vách tường hai bên ghi chép vô số kinh thư Phật học, một bức tường cao khác ngay trước cửa ra vào thì lại hoàn toàn không có gì trên đó, chỉ là một mảng tường trắng toát.

Điểm đặc biệt nhất của gian phòng này chính là ở chỗ, tất cả mọi thứ đều màu trắng.

Cửa màu trắng, kinh thư màu trắng, chiếc bàn đặt giữa phòng cũng màu trắng, thậm chí hòa thượng ngồi xếp bằng trước bàn cũng mặc một chiếc áo cà sa màu trắng thuần.

Vị hòa thượng này khoảng gần năm mươi tuổi, một đôi mày chữ bát thật dài, làm cho khuôn mặt thêm vẻ từ bi, nhưng hai mắt lại ẩn chứa vẻ bất lực.

Ông không giống những hòa thượng bình thường nhắm mắt niệm kinh mà lại mở mắt, chăm chú nhìn vào bức tường trắng cao lớn trước mặt, trong miệng niệm mấy chữ, là tuyệt học Phật môn "Bát Nhã tâm kinh"!

Bởi vì ông rất tin tưởng rằng chỉ có màu trắng mới tới gần được "Vô", chỉ có Vô mới tới gần được "Phật", và chỉ có Phật mới có thể thật sự tìm được "Tâm".

Niệm Phật đơn giản là niệm từ tâm, là Phật ở trong lòng.

Gian nhà nhỏ này có tên là "Tầm Tâm Các".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!