Bộ Kinh Vân vào thăm cha con Hoắc Liệt vào chính ngọ hôm sau.
Mặt trời vẫn ở trên cao nhưng trong phòng nhỏ vẫn tối tăm như trước, Bộ Kinh Vân sau khi bước vào vẫn lặng lẽ đứng một góc như trước, không nói lời nào, rất quái lạ!
Hoắc Liệt thấy nó đứng hồi lâu, chợt hiểu ra điều gì, bèn hỏi: "Kinh Giác, xem ra hôm qua Hùng Bá phái con đến là muốn tra khảo xem chúng ta còn có đồng đảng hay không phải không?"
Bộ Kinh Vân không đáp lại.
"Nhưng con không mang được thông tin gì về, nên hôm nay y lại phái con tới à?"
Vẫn không có tiếng trả lời.
Hoắc Liệt cười gượng: "Đến nước này rồi, nếu chúng ta không khai ra đồng đảng thì chắc là sẽ phải chết."
Đoán đúng rồi! Có điều, Bộ Kinh Vân vẫn không trả lời.
"Con à, thật là…làm khó con." Hoắc Liệt bất đắc dĩ nói: "Lão phu đã có tuổi rồi, chết cũng chẳng có gì tiếc. Chỉ là…hai đứa con của ta cũng…thì Hoắc gia thật không có ai nối nghiệp…"
"Nên ta có một thỉnh cầu…Con à, liệu có thể giúp hai đứa chúng nó thoát ra không?"
Chạy thoát?
Bộ Kinh Vân thầm cười khổ, chính nó còn không biết điều đó hay sao?
Ác mộng trả thù đã chính thức bắt đầu, nhưng sẽ là ác mộng của ai?
Bộ Kinh Vân?
Hay là Hùng Bá?
Hùng Bá cao quý như ngọc, Bộ Kinh Vân cứng rắn như đá, kết cục sau cùng của cơn ác mộng này có lẽ chỉ có thể là – ngọc đá cùng nát!
Trong lòng Bộ Kinh Vân tự biết rằng đời này kiếp này nó không thể nào trốn tránh cơn ác mộng ấy.
Kế Tiềm vừa nghe cha nói vậy liền nói: "Cha, cho dù phải chết thì con nguyện chết cùng cha."
Kế Niệm hùa theo: "Đúng vậy! Dù sao cũng chết, cần gì phải cầu xin người ngoài."
Cái chữ "người ngoài" thật chói tai, Hoắc Liệt không khỏi quắc mắt nhìn Kế Niệm một cái rồi quay mặt lại nhìn Bộ Kinh Vân nói tiếp: "Con à…"
Đôi mắt ẩn chứa vẻ khẩn cần tha thiết.
Tấm lòng với con cái của cha mẹ trong thiên hạ đều thế cả, nhưng mấy ai hiểu được nỗi lòng mẹ cha, vẫn thường nghịch lời răn dạy.
Ai thương lấy tấm lòng mẹ cha?
Bộ Kinh Vân lạnh lùng như băng liệu có xót thương?
Nó vẫn im lặng.
Ngày hôm sau, Bộ Kinh Vân không thấy đến nữa.
Hoắc Liệt vẫn âm thầm chờ đợi, trong miệng cứ lẩm bẩm: "Đã hoàng hôn, vì sao nó còn không đến?"
Kế Niệm được thể nói: "Cha, đừng thất vọng! Làm sao y có thể buông bỏ vinh hoa phú quý, đi phản bội Hùng Bá để cứu chúng ta chứ?"
Kế Tiềm khuyên can: "Nhị đệ, sao đệ cứ luôn thành kiến với Kinh Giác như vậy? Nó cũng là người Hoắc gia chúng ta cả mà!"
Hoắc Liệt nghe con cả nhận Bộ Kinh Vân là một thành viên Hoắc gia, trong lòng cũng cảm thấy an ủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!