Chương 34: Bất khốc tử thần (2)

Tam phân giáo trường là một nơi rất kỳ quái.

Nơi này ở trong Thiên Hạ Hội, bao la hùng vĩ vô cùng, nói nó kỳ quái là bởi vì, dù tên là giáo trường nhưng nó lại không được dùng làm nơi dạy dỗ môn đồ của Thiên Hạ Hội, mà chỉ huấn luyện ở trong xá lâu bên cạnh giáo trường.

Tam phân giáo trường thật ra chỉ phục vụ cho mục đích kiểm duyệt bộ hạ và xem môn đồ luận võ mà xây dựng, hết thảy đều chỉ vì một người "Trên vạn người" mà thôi.

Bởi vì lão là Hùng Bá, nên lão hiển nhiên có quyền uy tuyệt đối để có thể làm tất cả!

Thử hỏi ai dám không phục?

Hôm nay, tam phân giáo trường lại tập trung hơn ngàn đệ tử, phần lớn trong đó đều từ mười hai đến mười sáu tuổi, có thể gọi là thời điểm mặt trời mới mọc.

Đáng tiếc, trong tâm đám thiếu niên này hoàn toàn không có một chút ý thức tạo phúc cho xã tắc mà chỉ một lòng tìm kiếm lợi ích, tuổi còn nhỏ như vậy nhưng đã bắt đầu đắm mình vào những ân oán giang hồ.

Là ai đã khiến chúng trở thành như thế?

Nếu tất cả đều là con nhà giàu, sớm hưởng vinh hoa phú quý thì ai thèm gia nhập Thiên Hạ Hội xông pha nguy hiểm, đổi mồ hôi và cả máu để lấy một mảnh phù hoa kia?

Đơn giản bởi vì tất cả đều là hạng bần cùng.

Trời đất bao la, đâu cũng là nghèo khổ. Thần Châu vạn dặm, chẳng đâu không có bách tính lầm than đói khổ. Các triều nối tiếp, đại địa có chủ như vô chủ, nơi nơi oán than, khổ lao chìm nổi!

Toàn bộ Thân Châu đều khóc than, khắp nơi đều là tiếng khóc than của dân chúng!

Người giang hồ thì sung sướng hơn, nhưng chẳng mấy ai vì dân mà ra tay, chỉ một lòng cướp bóc cho đầy túi riêng.

Hùng Bá cũng là một nhân vật võ lâm như thế, cũng có thể độc bá một phương, uy thế này so với đương kim thiên tử chỉ có hơn chứ không kém, nếu không thì hôm nay làm gì triệu được hơn ngàn thiếu niên tụ tập ở tam phân giáo trường này!

Hùng Bá sớm đã ngồi ở trên long ỷ giữa tam phân giáo trường. Hơn trăm đệ tử tinh anh thần sắc dũng mãnh đứng sau long ỷ, vây quanh thành hình bán nguyệt, còn có Văn Sửu Sửu hầu hạ ở bên, thủ vệ nghiêm chỉnh.

Thiên Hạ Hội quy định rất nghiêm khắc, một khi bang chủ truyền lệnh tập hợp thì các đệ tử dù ở tổng đàn hay bất kỳ nơi nào đều phải cấp tốc tụ họp đầy đủ trong vòng một canh giờ, nếu không giết không cần hỏi!

Nên những thiếu niên này tuy số lượng hơn ngàn, nhưng đã sớm xếp hàng vào giáo trường. Lúc này toàn bộ thiếu niên đã đến gần đủ, sắp thành mười hàng đứng trước mặt Hùng Bá!

Kỳ thật từ lúc Hùng Bá sáng lập ra Thiên Hạ Hội tới nay, bởi vì bận trù mưu tính kế làm sao để có thể mở rộng bang phái nên vẫn hiếm khi kiểm duyệt đệ tử bình thường, còn đám môn đồ mới nhập môn thì càng không có nữa, cho nên những thiếu niên này dù đã từng ở trong Thiên Hạ Hội vài năm nhưng đây là lần đầu Hùng Bá kiểm duyệt bọn họ.

Những thiếu niên này dù thần sắc lẫm liệt nhưng hôm nay là lần đầu tiên thể hiện phong thái trước mặt bang chủ nên tâm tình ai nấy đều căng thẳng, cực kỳ căng thẳng, thậm chí còn vô cùng sợ sệt!

Nhưng mà bọn họ không phải sợ sệt vì gặp bang chủ mà bởi vì một người khác!

Cho nên đám đệ tử thiếu niên này trong lúc đó vẫn vô tình hay cố ý nghiêng đầu liếc tới vị trí cuối cùng của hàng thứ mười, vị trí này vẫn chưa được lấp, vẫn thiếu một người.

Một người thực sự đáng sợ

- Nó!

Thời hạn một canh giờ sắp qua, đám đệ tử không phải sợ hãi kẻ đến trễ sẽ bị bang chủ nghiêm trị mà là sợ y thật sự đến đây!

Hùng Bá luôn chăm chú nhìn vào thần sắc căng thẳng của những thiếu niên kia, ánh mắt sắc như diều hâu lướt qua từng gương mặt như đang tìm cái gì đó, nhưng sau khi tất cả đã sắp hàng xong, hai mắt lão hiện lên một tia thất vọng, tựa như trong hơn ngàn đệ tử này lão vẫn chưa tìm được cái mình muốn, không khỏi quay sang Văn Sửu Sửu bên cạnh hỏi: "Sửu Sửu, ngươi thấy nó chưa?"

Văn Sửu Sửu hoảng hốt đáp: "Không biết ạ, thuộc hạ cũng chưa gặp qua nó bao giờ, chỉ có điều sau khi điểm số thì còn thiếu một người."

Hùng Bá ngạc nhiên, trầm ngâm không nói, một lát sau mới mở miệng: "Cũng tốt! Dù sao thì ta thấy hơn ngàn thiếu niên này tuy tinh thần sáng sủa, vị trí cũng không quá kém nhưng thần sắc quá căng thẳng. Nếu trong số này có Bộ Kinh Vân trải qua mười chiến dịch vẫn không thương tích kia thì quả thực khiến lão phu rất thất vọng."

Đúng vậy! Tất cả đều là phàm phu tục tử, sao có thể lọt vào mắt rồng?

Hóa ra lúc kiểm tra các thiếu hiên này, bởi vì trước đó Hùng Bá đột nhiên nổi hứng đánh cuộc với thuộc hạ thân tín Văn Sửu Sử xem thử mình có khả năng nhận ra Bộ Kinh Vân trong hang ngàn môn hạ hay không, nếu không tìm ra thì sẽ tặng văn Sửu Sửu một vạn lượng vàng, còn nếu tìm ra được, thì lão đã chứng tỏ được ánh mắt sắc bén tinh tế của một kẻ đứng đầu, dĩ nhiên là không cần Văn Sửu Sửu trả gì cả.

Trong lúc hai người còn đang nói thì một thân ảnh từ ngoài của tam phân giáo trường chậm rãi bước tới. Bóng người kia vừa xuất hiện, đám đệ tử trong giáo trường bỗng căng thẳng hẳn lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!