Ngày mai, đó là một bí mật không ai đoán được.
Trong dòng sinh mệnh của Bộ Kinh Vân đương nhiên là có ngày mai, hơn nữa còn là ngày tiếp nối ngày, năm tiếp nối năm.
Chỉ trong nháy mắt nó đã đến mười ba tuổi.
Mười ba tuổi, nó đã trở thành người như thế nào?
Hay nó đã biến thành một người khác?
Hay là vẫn như ngày xưa.
Vẫn như chính mình ngày trước?
Thiên Sơn, cao tận mây xanh, bầu trời che chở cho thành trì trên đỉnh quần sơn, nơi này xây dựng nên một đại bang uy chấn võ lâm!
"Thiên Hạ Hội", tổng đàn được xây dựng ngay trên đỉnh Thiên Sơn, thế dựa vào núi, hùng vĩ nguy nga, khiến cho người ta chỉ muốn ngắm nhìn tán thưởng.
Trong khoảng năm, sáu năm nay, bang hội này lớn mạnh lên nhanh chóng, đã quy phục không ít bang nhỏ trại lớn, ngay cả năm trong số mười danh môn chính phái là Huyền Thiên, Lạc Mộ, Thương Ưng, Phong Nguyệt, Linh Hạc cũng về quy thuận dưới trướng, còn lại năm phái lớn kia lúc nào cũng có thể dọn dẹp được, vốn không đáng sợ.
Ngược lại, mộn bang phái lớn khác là "Vô Song Thành" có lịch sử lâu đời, thành chủ là Độc Cô Nhất Phương lại trí dũng song toàn, võ nghệ siêu quần, Vô Song Thành này mới thực sự là mối đe dọa lớn đối với Thiên Hạ Hội!
Sau khi Thiên Hạ Hội nổi lên, không ngừng dùng thủ đoạn cưỡng bức dụ dỗ, chiêu binh mãi mã, thậm chí "Ai chống thì chết", đó là vì muốn củng cố thực lực để đối phó Vô Song Thành.
Cho đến nay, Thiên Hạ Hội đã có ba trăm phân đàn trải khắp Trung Nguyên rộng lớn, chỉ cần thực lực đủ mạnh, gặp thời cơ sẽ lập tức san bằng Vô Sonh Thanh, thâu tóm toàn bộ võ lâm!
Nghe nói ba trăm phân đàn này cửa đều nhìn về phía tổng đàn, giống như ngàn vạn bề tôi cung kính bái lạy tổng đàn Thiên Sơn, và bái lạy một tòa kiến trúc trên đỉnh tổng đàn – Thiên hạ đệ nhất lâu.
Thiên hạ đệ nhất lâu này có ba tầng, có thể gọi là lâu quỳnh điện ngọc, sơn son thiếp vàng, mãi cho đến tận nơi cao nhất trên đỉnh Thiên Sơn, thẳng tới mặt trời, nếu đặt mình trong đó, quả thực rất có thế "Quân lâm thiên hạ"!
Với tư thế đó, thử hỏi người bình thường trong thiên hạ có được mấy ai xứng với nó?
Tuyệt đối không có!
Cho nên, người có thể bước vào Thiên hạ đệ nhất lâu quả thực rất hiếm hoi, thứ phân đàn chủ tầm thường không có tư cách vào được Thiên hạ đệ nhất lâu, môn hạ thấp kém càng không được phép vào, ai vào lập tức – Chém!
Nhưng ngay lúc này lại đang có một nam tử bước vào Thiên hạ đệ nhất lâu, hắn là một trong số ít người được phép vào trong lâu, nhưng chính hắn cũng không xứng được ở trong lâu mà chỉ được ở "Trạm Hòa Quỵ" (Dừng lại và Quỳ xuống)!
Thân hình hắn gầy gò như thể đã quá ba mươi, nhưng sam y vàng óng có tay áo rộng, trên đầu đội mão vàng, khiến cho cả người hắn trông thật buồn cười!
Có lẽ bởi vì hắn muốn sống, thực muốn được sống.
Màu vàng có thể làm người ta vui mắt, buồn cười, có thể làm người ta thich thú. Hắn khổ tâm cải trang làm trò chỉ vì muốn ai đó thấy thoải mái!
Ai đó này đương nhiên chính là bang chủ mà đám môn chúng Thiên Hạ Hội vẫn thường xuyên kêu gào "Hùng cứ vạn thế, bá nghiệp thiên thu" – Hùng Bá!
Hùng Bá, thật là một cái tên kiêu hùng, cả người phát ra một thứ khí độ vương giả "Trên trời dưới đất, cũng chỉ mình ta"! CŨng chỉ có người như hắn mới xứng đáng làm chủ Thiên hạ đệ nhất lâu này! Cũng chỉ có người như hắn mới xứng đáng nắm quyền sinh quyền sát trong Thiên hạ đệ nhất lâu!
Nam tử mặc áo vàng kia từ lúc bang hội mới lập đã kề cận bên Hùng Bá, là quân sư đấm lưng bóp gối, xoay xở chạy chọt lẫn hiến kế cho Hùng Bá – Văn Sửu Sửu, có thể nói hắn chính là người hầu bên cạnh Hùng Bá.
Văn Sửu Sửu đối với vị trí của mình cũng không hề thấy bất mãn, có lẽ cũng là bị buộc "không hề bất mãn". Chỉ có điều, tài trí bình thường như hắn, dù không thể đạt tới vị trí "dưới một người trên vạn người" nhưng có thể "ở cạnh một người" cũng là quá tốt rồi!
Vì hắn là người ở cạnh một người kia, nên hắn cũng có được đặc quyền ra vào cấm địa Thiên hạ đệ nhất lâu này.
Tựa như lúc này hắn vào Thiên hạ đệ nhất lâu chỉ là để trình chiến tích trong năm cho Hùng Bá xem qua. Thứ duy nhất khiến hắn không vui là "Quỳ", hắn phải quỳ cho đến khi Bang chủ duyệt xong hết chiến tích trong sổ mới được rời đi. Nhưng Hùng Bá cứ chậm chạp duyệt từng chiến tích một, lão đã ở trong trướng rất lâu.
Trước giờ lão rất thích ở trong trướng xử lý sự vụ, "Bày mưu tính kế", quyết thắng ngoài ngàn dặm, đó mới là đạo lý!
Văn Sửu Sửu quỳ trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào Hùng Bá ở trong trướng, tuy là cách một tầng trướng nhưng mà trướng mỏng như cánh ve, hắn vẫn có thể nhìn ra thần sắc Hùng Bá lẫn y phục mềm mại bằng lụa tím trên thân lão.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!