Chương 32: Tuyết tại khốc (6)

Quỷ Hổ không ngờ hán tử điên cuồng này lại có thể nhìn thấu tâm ý của mình. Y còn cự tuyệt không nhận, gã điên này so với hai tên tốt mã trên kia còn đáng yêu hơn gấp bội, gã nói: "Không…liên…quan? Vậy…vì sao…ngươi…muốn giết…Linh Ngọc?"

Nhiếp Nhân Vương bất ngờ cứng lưỡi, không biết trả lời ra sao. Quỷ Hổ lại cười, nụ cười càng chua xót hơn, nói: "Nhu.. đã chết, ta…sống…cũng không…còn ý nghĩa…gì cả, nhưng…ngươi…rất…quan trọng…với…con trai ngươi, nó…nó là…một đứa trẻ…đáng thương."

Nhiếp Nhân Vương nghe xong, hai mắt càng mở lớn hơn nữa, điên cuồng hét lên: "Đừng có như vậy nữa! Hảo…hán tử! Mười tám năm sau Nhiếp Nhân Vương ta lại là hảo hán! Ngươi mau buông tay ra! Mau buông ra!" Y vừa hét, vừa cố sức vùng khỏi tay Quỷ Hổ, thà rằng mình tan xương nát thịt dưới vực sâu cũng không để Quỷ Hổ làm thế! Nhiếp Phong cuối cùng cũng hiểu Quỷ Hổ muốn làm gì, vội vàng kêu: "Thúc thúc!

Đừng làm vậy mà, đừng mà…"

Quỷ Hổ nhìn Nhiếp Phong buồn bã cười, Linh Ngọc và Phong Thanh Ưng đang cười cuồng cũng đã chú ý, Quỷ Hổ sợ hai kẻ kia cản trở nên vội vàng vận hết chân khí còn sót lại trong cơ thể, hai chân đặt trên vách đá, một mặt nói với cha con Nhiếp Nhân Vương: "Nếu…cha con ngươi…thoát được, xin…ném Nhu…xuống cùng ta, nàng…nhất định…sẽ…rất vui…"

Nói tới đây, thanh âm của gã đã nghẹn ngào cực độ, nhưng vẫn ngẩng lên nhìn Nhiếp Phong trên bờ vực!

Ở chung với đứa nhỏ này mấy ngày, bỗng nhận ra thật khó rời xa nó, thật ra là vì đâu?

Gã không hiểu! Gã chỉ hy vọng có thể nhìn nó lâu hơn một chút!

Nhìn một lần cuối cùng!

Nhiếp Phong nước mắt như mưa, thân hình bé nhỏ run run, miệng không ngừng kêu gào: "Thúc thúc…đừng mà, cầu xin thúc…đừng làm vậy…"

Nhưng Phong Thanh Ưng ở bên đã hiểu chuyện gì sắp xảy ra, kim kiếm chuyển hướng nhằm bàn tay Quỷ Hổ, tuyệt đối không cho hai người cơ hội thoát ra!

Có điều Quỷ Hổ còn nhanh hơn, kiếm trong tay hắn còn chưa kịp phát lực thì Quỷ Hổ đã đột nhiên vận hết công lực cả đời, tay trái đẩy Nhiếp Nhân Vương lên trên, hai chân đạp vào vách đá phát lực, thân hình mượn lực bay lên trên, ngay lúc đó, song chưởng Quỷ Hổ lại đánh mạnh vào lưng Nhiếp Nhân Vương vừa mới dừng lại giữa không trung, đẩy hắn lên trên!

Mọi việc xảy ra quá nhanh, Nhiếp Nhân Vương trong tiếng hét điên cuồng được Quỷ Hổ đẩy lên khỏi vách đá, nhưng cùng thời gian, Quỷ Hổ không thể bám lại vào vách đá nữa, lơ lửng giữa không trung. Song chưởng mượn lực đẩy Nhiếp Nhân Vương lên, còn thân hình Quỷ Hổ thì rơi xuống càng nhanh hơn, Nhiếp Phong khóc lớn: "Thúc thúc!"

Quỷ Hổ đang rơi xuống, vẫn đau đáu nhìn Nhiếp Phong, cuối cùng kêu lên: "Nhóc…bảo trọng…"

Một tiếng "bảo trọng", Quỷ Hổ đã biến mất khỏi tầm mắt Nhiếp Phong!

Gã đã biến mất!

Nhiếp Phong ngây người, khi ngẩng đầu lên, trong không khí rơi xuống một giọt nước mắt, một giọt nước mắt của Quỷ Hổ rơi trên gương mặt nhỏ…

Lệ, cũng giống như nước mắt Nhiếp Nhân Vương rơi trên mặt nó năm xưa, thật ấm nóng!

Là nước mắt của nhiệt huyết hán tử!

Bộ ngực nhỏ của Nhiếp Phong phập phồng liên tục, hai tay run rẩy kịch liệt!

Lệ rửa sạch khuôn mặt nhỏ, nó nghiên chặt hai hàm răng, trong lòng trào lên hang vạn câu hỏi: Vì sao? Vì sao? Vì sao?

Vì sao mà Kỷ Nhu cô nương phải chết?

Vì sao mà Quỷ Hổ thúc thúc phải chết?

Vì sao tất cả người tốt đều phải chết, còn kẻ xấu lại có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật?

Chẳng lẽ trên đời thật sự không có công lý? Chẳng lẽ thật sự không có ai chịu đứng ra bảo vệ lẽ phải?

Không! Cho dù không có ai chịu đứng ra, thì chính nó tối nay cũng phải đòi công đạo! Nó muốn dùng chính đôi tay bé nhỏ của mình phán quyết lẽ phải trái lần này!

Máu nóng thiêu đốt!

Nhiếp Phong cảm giác như trong lòng mình bốn bề sóng dậy, thiêu đốt tâm can nó, thiêu đốt cả đầu óc nó, một thứ lực lượng vô hình đáng sợ đột nhiên bạo tăng trong cơ thể nó, muốn nó nhất định phải phát tiết ra! Hai tay Nhiếp Phong không ngừng run rẩy, tim đập mãnh liệt, cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ, tựa như nó đã quên hết tất thảy, quên luôn chính bản thân mình!

Linh Ngọc không hề để ý đến biến hóa của Nhiếp Phong mà âm hiểm nhìn xuống vực, lạnh lùng nói: "Đại ca, ta đã sớm nói với ngươi rồi, ta vốn không biết cái gì gọi là hối hận! Có điều, chắc hôm nay ngươi cũng đã biết hối hận là thế nào rồi phải không? Ha ha…"

Phong Thanh Ưng cũng không để ý Nhiếp Phong, hắn thấy Quỷ Hổ đã chết, lòng thầm lo lắng về Nhiếp Nhân Vương đã trở lại, dù y có mang trọng thương nhưng không biết là còn bao nhiêu thực lực, lập tức vung kiếm đâm thẳng về Nhiếp Nhân Vương đang nằm trên mặt đất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!