Nhưng Nhiếp Nhân Vương cơn giận khó nguôi, mắt mù tai điếc, tiếp tục giết chóc. Một khoảng trời ngập bóng huyết hoa!
Bất ngờ, Phong Thanh Ưng vốn đang dẫn đám môn hạ lại vọt người ra khỏi trận.
Nhiếp Nhân Vương chém giết mờ cả nhật nguyệt, vốn không gì có thể cản y lại, nhưng Quỷ Hổ và Nhiếp Phong lại cảm thấy kì lạ về hành động khác thường của Phong Thanh Ưng, nhưng còn mải đối phó với lớp lớp môn chúng Phong Nguyệt môn nên không rảnh để suy nghĩ nhiều.
Phong Thanh Ưng vừa nhảy ra khỏi trận thì nhanh chóng chạy ra xa năm trượng, trên gương mặt đạo mạo hé ra một nụ cười hiếm hoi, hắn thò tay vào ngực lấy ra một vật tròn màu vàng, nhỏ như hạt long nhãn!
Một hạt châu màu vàng, vàng như minh nguyệt!
Trong số những người trên tuyết lĩnh thì chỉ có Phong Thanh Hòa là khinh thường đám người vây đánh Quỷ Hổ nên đang đứng một bên, gã liếc mắt nhìn thấy viên kim châu đại ca lấy ra thì lập tức biến sắc, giống như thấy ngày tận thế đang ở trước mắt.
Gã hoảng hốt kêu lớn: "Đại ca, tuyệt đối không thể dùng "Nguyệt lôi" được.
Hóa ra viên kim châu nho nhỏ này có tên là "Nguyệt lôi", bảo vật trấn môn của Phong Nguyệt Môn, vốn được tinh luyện từ hỏa dược, nhưng sức công phá của hạt châu nhỏ này cao gấp trăm lần hỏa dược thông thường, một viên là đủ san bằng một ngọn núi, khó trách Phong Thanh Hòa lại hoảng hốt như vậy!
Nhưng đã đến nước này, Phong Thanh Ưng cũng chẳng còn sót lại chút phong phạm Môn chủ nào nữa, hắn nhe răng cười nói: "Hắc hắc, chúng ta đã lỡ trèo lên lưng cọp rồi, nếu để tên điên này tiếp tục chém giết thì ngay cả hai chúng ta cũng sẽ bị băm thây! Dù sao sắp thành lại bại cũng không bằng hy sinh "tập thể" để thành toàn "cái tôi"!"
"Cái tôi, tập thể" mà hắn nói lẽ nào Phong Thanh Hòa không hiểu? Nay toàn bộ Phong Nguyệt môn đang ở trong cuộc kịch chiến dần dần tiến tới vách đá, nếu Phong Thanh Ưng muốn lấy "Nguyệt lôi" đánh chết ba người Nhiếp Nhân Vương thì đây đúng là cơ hội nghìn năm, nhưng điều đó cũng có nghĩa là hơn hai mươi đệ tử còn lại cũng phải táng thân nơi vực sâu vạn trượng bên kia!
Nhưng ý đã quyết, Phong Thanh Ưng không thèm để ý đến lời của đệ đệ, muốn ném "Nguyệt lôi" thẳng vào giữa đám người Nhiếp Nhân Vương, ngay cả Phong Thanh Hòa cũng không kiềm chế được, nhanh như chớp chụp lấy cổ tay huynh trưởng nói: "Đại ca, muốn giết Quỷ Hổ để trùng chấn uy danh môn phái vốn đã là việc không nên làm, nay huynh vì dục vọng bản thân mà ngay cả huynh đệ vì mình bán mạng mà cũng dám ra tay, đệ tuyệt đối không đứng nhìn đâu!"
Phong Thanh Ưng như tiễn đã lên cung, định bụng lấy sức giãy khỏi sự khống chế của đệ đệ nhưng Phong Thanh Hòa thề chết cũng không buông lơi một chút, y giận dữ mắng: "Nhị đệ, con mẹ nó thôi đi! Buông ra ngay!"
Nhưng vì cứu mọi người, Phong Thanh Hòa dồn hết công lực cả đời, song trảo vững chắc vô cùng giữ lấy tay Phong Thanh Ưng nhất quyết không buông, ngay lúc đó có một bóng kim loại chợt lóe lên, một người rống lên một tiếng, máu bắn đầy trời!
Phong Thanh Hòa đỡ cánh tay phải bị Phong Thanh Ưng vung kiếm chém đứt tận vai, máu chảy đầm đìa, thân thể gã cũng đau đớn quá mà đổ gục xuống!
Gã có nằm mơ cũng không ngờ được đại ca mình lại như phát điên, nhẹ nhàng chặt đứt cánh tay phải của mình, gã vẫn còn khiếp sợ nói: "Đại…ca, huynh…thật…tàn nhẫn…"
Phong Thanh Ưng cười lớn nói: "Hắc hắc, muốn nên bá nghiệp thì phải độc ác tàn nhẫn vậy, chưởng môn của danh môn chính phái xưa nay, có ai không giẫm lên thi thể đệ tử mà bước tới ngôi cao chứ? Ta đối với ngươi đã là lưu tình lắm rồi!"
Tiếng cười chưa dứt, cũng không thèm để ý đến lời nói đệ đệ, hắn lạnh lùng vung cổ tay, "Nguyệt lôi" bắn thẳng về phía đám người Nhiếp Nhân Vương.
Quỷ Hổ trong lúc kịch chiến vô tình liếc nhìn Phong Thanh Ưng một cái, nhác thấy một đạo kim quang như điện xẹt tới, gã giật mình vội vàng kéo lấy Nhiếp Phong vốn đang chiến đấu trong vòng, hô lớn: "Chạy!"
Nhiếp Phong đang chiến đấu không biết chuyện gì, nhưng thấy trảo lực Quỷ Hổ mạnh mẽ giống như đã hội tụ chân khí toàn thân, còn chưa kịp hoàn hồn đã bị Quỷ Hổ dùng hết sức ném đi, thân thể nhỏ bé như diều đứt dây bay ra khỏi trận!
Cùng lúc đó, Nhiếp Nhân Vương vừa quay đầu nhìn lại thì đã thấy một vệt sáng chói bay thẳng về phía mình, đao khách đương nhiên nhanh hơn người thường, nhưng Nhiếp Nhân Vương thì đao khách bình thường khó so sánh được!
Bởi hắn là đệ nhất đao khách, hắn là Bắc Ẩm Cuồng Đao!
Bắc Ẩm Cuồng Đao tuyệt không lùi bước!
Hắn càng trở nên điên cuồng hơn, quát lên một tiếng: "Bỉ ổi!" rồi không hề nghĩ ngợi, lập tức vận kình toàn thân hộ thể, Tuyết Ẩm trong tay nhắm thẳng "Nguyệt lôi" mà đánh tới!
Quỷ Hổ hoảng hốt kêu lên: "Đừng…làm…liều…"
Nhưng gã lại cách Nhiếp Nhân Vương những hơn mười bước, muốn ngăn lại cũng không được!
"Đang" một tiếng!
Ánh đao lạnh lẽo của Tuyết Ẩm bổ trúng ánh vàng của "Nguyệt lôi"!
Một tiểng nổ "Đoàng" vang lên như muốn xé tan trời đất!
Giống như một hồi chuông báo tử!
Tiếng nổ qua đi, không gian yên lặng đến tuyệt đối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!