Chương 30: Tuyết tại khốc (4)

Quỷ Hổ lạnh lùng trừng mắt nhìn Linh Ngọc, nhưng Linh Ngọc lại không thể nhìn ra một chút biểu cảm nào trên mặt gã, chỉ nghe được tiếng cặp hổ trảo đang kêu "rắc rắc"!

Hắn chột dạ, không cho Quỷ Hổ kịp động thủ, hắn phải ra tay trước, bèn vung đao lao tới Quỷ Hổ, miệng vẫn nói: "Nàng đã chết, ngươi nhất định sẽ giết ta, không bằng ta phải giết ngươi trước!"

Hắn nhờ có đám môn hạ Phong Nguyệt môn kiềm chế Quỷ Hổ nên ra tay tiên phát chế nhân, để tránh phức tạp, tâm kế cực kì hiểm độc! Bỗng nhiên , kiếm quang bị chặn lại!

Phong Thanh Hòa rốt cuộc cũng ra tay, nhìn Linh Ngọc nói: "Không được giết!"

Linh Ngọc nghe lời nói uy nghiêm như thế, nhất thời cứ đứng im, Phong Thanh Ưng lại nói: "Nhị đệ, ta đã sớm thanh minh với Quỷ Hổ, bảo hắn đừng ngoan cố nhưng hắn dù chết cũng không nói ra, cam tâm uống rượu phạt, ngươi cũng đừng phí lòng người tốt!"

Ngữ điệu hắn cực kỳ thoải mái tự nhiên, Phong Thanh Hòa nghe huynh trưởng nói chuyện lần này, trong lòng càng thêm băng giá, nói: "Đại ca, đến giờ phút này, đệ chỉ muốn hỏi một câu, hẳn huynh còn nhớ rõ vì sao cha phải cùng cửu đại phái vây đánh chủ nhân Quỷ Hổ không?"

Phong Thanh Ưng không ngờ trong lúc căng thẳng này mà đệ đệ lại nhắc chuyện xưa, tức giận đáp: "Là cửu đại phái ép buộc cha!"

Phong Thanh Hòa nói: "Có thế chứ. Đệ còn nhớ năm đó cha từng nói với chúng ta rằng chủ nhân Quỷ Hổ với chúng ta không thù không oán, bởi vì người này nổi danh khiến cửu đại phái ghen tị, nên ép Phong Nguyệt môn chúng ta cùng tham chiến. Cha biết mười phái mà vây đánh một người thì chẳng anh hùng tí nào, nhưng vì thế cô lực yếu, nếu không tuân theo thì nhất định sẽ bị diệt môn, cuối cùng bị bọn họ bắt phải đi…"

Hắn nói nhưng vẫn liếc sang nhìn Quỷ Hổ đang đau buồn vô hạn ở bên cạnh, nguyên nhân ân oán lần này hắn không chỉ muốn nhắc lại với huynh trưởng mà còn muốn nói cho Quỷ Hổ nghe.

Quỷ Hổ cũng ngơ ngác.

Phong Thanh Hòa lại nói tiếp: "Sau khi thập đại phái bị tận diệt, cha trở về cũng bị thương nặng khó chống đỡ nổi, lúc sắp lâm chung người còn nói cho hai huynh đệ chúng ta biết, người nọ lấy một địch vạn mà mặt không đổi sắc, hào khí sánh nhật nguyệt, nhân tài như vậy mới thật xứng là một thế hệ anh hùng, còn cửu đại phái chỉ là đám chuột nhắt hoành hành mà thôi!"

Phong Thanh Ưng không kiên nhẫn nghe hết, sẵng giọng quát: "Nhị đệ, ngươi muốn nói gì? Đừng có quanh co nữa!"

Phong Thanh Hòa đáp: "Đại ca, ta chỉ muốn nói một câu, đại trượng phu ân oán phải rõ ràng, thù giết cha đương nhiên phải báo, nhưng cừu nhân đã chết, chúng ta đến đây ép hỏi Quỷ Hổ đã là cực chẳng đã rồi, còn mang hơn trăm đệ tử tới bao vây muốn giết hắn thì có khác gì cùng cửu đại phái vây đánh chủ nhân hắn năm xưa? Nay huynh còn để tên súc sinh kia giết hắn, về lí về tình đều không chấp nhận được, đệ tin cha ở dưới hoàng tuyền cũng không hy vọng chúng ta đến tận đây, nếu huynh còn muốn tiếp tục, đệ…chỉ còn cách buông kiếm!"

Phong Thanh Hòa một lời nói ra, lập tức cầm thanh kiếm trong tay cắm trên mặt đấy, quyết không đứng cùng đại ca.

Môn chúng nghe phó môn chủ khẳng khái tường thuật lại, bắt đầu do dự. Bảy tên cầm kiếm đặt trên cổ Quỷ Hổ cũng dần thả lỏng cánh tay.

Phong Thanh Ưng thấy môn chúng bị tác động liền xoay chuyển ánh mắt, nói: "Nhị đệ, lẽ nào đệ cho rằng vi huynh chỉ vì rửa hận báo thù hay sao? Thân là dõng dõi môn chủ Phong Nguyệt môn, thiết tưởng ta làm tất cả là vì môn phái mà thôi!"

Hai chữ "thiết tưởng" không chỉ khiến môn chúng cảm thấy kì lạ mà ngay cả Phong Thanh Hòa cũng vậy.

Phong Thanh Ưng lại nói: "Thực rat a sớm biết loại người như Quỷ Hổ đời nào lại tiết lộ huyệt mộ chủ nhân chứ, hắn có chết cũng không nói thì cứ cho hắn chết là được. Nếu như chủ nhân hắn chưa chết thì thể nào cũng sẽ tìm ta giải quyết hết ân oán, còn nếu y đã chết thì Quỷ Hổ cũng chẳng phải uổng mạng. Giết được Quỷ Hổ thì nhất định vang danh giang hồ, địa vị Phong Nguyệt môn sẽ lại tăng lên, ta có thể phục hưng môn phái!"

Phong Thanh Hòa vừa nghe xong, trong lòng chùng hắn xuống, thở dài nói: "Đại ca, phục hưng Phong Nguyệt môn cũng là tâm nguyện bao năm nay của đệ, nhưng mà…nếu như vì thế mà phải hy sinh bao nhiêu mạng người vô tội để mình bước lên, vậy thì…có đáng không?"

"Cái này gọi là Nhất tướng công thành vạn cốt khô, người trong giang hồ muốn mưu nghiệp lớn thì kể gì đến hy sinh, huống hồ những kẻ phải hy sinh lần này đâu phải tinh anh cốt cán Phong Nguyệt môn đâu mà sợ! Mọi người hãy nhớ bao nhiêu năm nay Phong Nguyệt môn phải thần phục dưới chân Thiên Hạ hội Hùng Bá, chịu bao nhiêu nhục nhã. Hôm nay, để phục hưng Phong Nguyệt môn thì ngại gì mà không lang độc tàn nhẫn được?"

Đám môn hạ vốn đang do dự được cổ vũ, chiến ý trào dâng, cùng giơ kiếm hô to: "Vì phục hưng Phong Nguyệt môn, ngại gì thủ đoạn tàn nhẫn?"

"Vì phục hưng Phong Nguyệt môn, ngại gì thủ đoạn tàn nhẫn?"

Tiếng hô của hơn trăm người khí thế chấn thiên, bảy thanh kiếm trên cổ Quỷ Hổ ấn mạnh hơn.

Quỷ Hổ liếc mắt nhìn Phong Thanh Hòa một cái, chỉ thấy hán tử nhiệt tình nói giúp mình mang vẻ mặt thất vọng rõ rệt.

Phải chăng y đang thất vọng về đại ca mình?

Hay là đang thất vọng về môn hạ Phong Nguyệt môn?

Hay hắn đang thấy thất vọng với hết thảy người trong giang hồ?

Hắn tuy bề ngoài béo phì buồn cười nhưng hơn hẳn vị huynh trưởng lúc nào cũng tỏ vẻ đạo mạo, hơn cả nghĩa đệ anh tuấn phi phàm của Quỷ Hổ, bởi hắn có một tấm lòng chân thực ấm nóng!

Rất nhiều thời điểm. thứ đẹp đẽ nhất lại là thứ đáng sợ nhất, độc ác nhất!

Phong Thanh Hòa cũng nhìn Quỷ Hổ, hai mắt tựa như đang nói với Quỷ Hổ rằng, xin lỗi, ta không cứu được ngươi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!