Nhiếp Nhân Vương nhìn theo bóng lưng nàng dần xa, lòng ảm đạm khôn nguôi.
Lúc này, đám mây đen nơi chân trời đã bay đến, thoáng chốc đã che kín vầng thái dương nóng bỏng, ruộng đất chìm vào trong sắc trời u ám, thình lình tiếng sấm nổ vang, mưa rồi.
Đám nông dân hối hả chạy vào dưới tán cây trú mưa, chỉ có Nhiếp Nhân Vương mặc cho mưa quất vào thân, vẫn đứng đờ người tại chỗ.
Y ngẩn ngơ nhìn con đường Nhan Doanh đã đi.
Con đường phía trước một vùng thê lương.
Đây là một cơn mưa dai dẳng...
***
Màn đêm đã rủ, không ngờ cơn mưa rả rích đó cứ liên miên bất tuyệt, vẫn rơi tí tách, tí tách không ngừng. Vốn là một ngày nóng bức, bỗng chốc biến thành mát mẻ ; tim người, cũng dần trở nên giá lạnh. Nhiếp Phong ngồi trước cửa sổ, đếm từng hạt mưa lăn xuống từ trên mái nhà, rất nhàm chán. Nhưng trong mắt cậu bé, cha mẹ còn vô vị hơn cậu. Nhan Doanh vờ như đang vá áo, Nhiếp Nhân Vương từ lúc về nhà cứ lẳng lặng uống rượu liên tục ; hai người đối mặt không ai cất tiếng, phảng phất như chẳng còn gì để nói với nhau.
Nhiếp Phong thấy rất khó hiểu, sao cha mẹ cứ nặng nề tâm sự, vì cớ gì mà không thể sống vui vẻ hơn? Nhiếp Nhân Vương từng dạy cậu tập Băng Tâm Quyết, câu cửa miệng là "Tâm nhược băng thanh, thiên tháp bất kinh", vậy mà kết quả chính cha lại đứng ngồi không yên, là do đêm qua mẫu thân không ngó ngàng gì đến người ư? Hay vì lòng cha đã không còn được như băng trong?
Trong căn nhà nhỏ chật hẹp, Nhiếp Nhân Vương không dằn nổi, phá vỡ sự im lặng vô tận đó, nhìn Nhan Doanh và nói: "Nếu không đi, hắn thủy chung vẫn không chịu tuyệt vọng! Nếu đi ứng chiến theo ý hắn, e rằng ta phong đao đã lâu, không nắm chắc phần thắng, nếu ta chết, nàng và Phong nhi..."
Nhan Doanh cướp lời: "Nếu chàng chết, thiếp sẽ thay chàng chăm sóc Phong nhi!" Ánh mắt nàng lóe sáng.
Nhiếp Nhân Vương lảng tránh ánh mắt khát cầu của nàng, chỉ chúi đầu uống rượu. Nhan Doanh và y đã cùng chung sống nhiều năm, đương nhiên y hiểu ý nàng. Bỗng nhiên nàng buông quần áo trong tay xuống, không nói lời nào đi về phòng ngủ.
Bất ngờ là Nhiếp Nhân Vương không vào theo, chỉ từ từ hạ chén rượu, rất lâu sau, cuối cùng y hít sâu một hơi, dường như đã đưa ra một quyết định cực kỳ quan trọng, đột nhiên y đặt tay lên hai vai Nhiếp Phong, sắc mặt nghiêm túc nói: "Phong nhi, ngày mai con làm giúp cha một chuyện, được chứ?"
Nhiếp Phong gật đầu. Cậu chợt phát giác tay phụ thân nặng quá, thậm chí còn nặng hơn Tuyết Ẩm.
***
Hôm nay không nắng gắt như hôm qua, cũng không đổ mưa như đêm qua.
Hôm nay chỉ có sự kham chịu, sự kham chịu của Đoạn Soái.
Đoạn Soái vẫn mặc bộ y phục đỏ, lặng thinh đứng đón gió trên dốc Thốn Thảo.
Đã tới giờ ngọ, vẫn chưa thấy bóng dáng Nhiếp Nhân Vương, Đoạn Soái buộc phải khổ sở chờ đợi; bình sinh hắn ghét nhất là chờ đợi, nhưng lần này người hắn chờ là đao khách đệ nhất thiên hạ không còn là một đao khách, hắn chỉ biết chờ và chờ.
Song Nhiếp Nhân Vương sẽ đến chăng?
Đoạn Soái nguyên sống ở vùng Lạc Sơn, phen này lặn lội đường xa vạn dặm, chỉ muốn quyết đấu cao thấp cùng Nhiếp Nhân Vương, nhằm giúp tu vi kiếm thuật của mình đạt đến trình độ siêu phàm hơn, nhưng hôm qua tận mắt trông thấy Nhiếp Nhân Vương chẳng khác nào một chàng nông dân thực thụ, hắn thầm lo không biết chuyến đi này liệu sẽ phí công vô ích hay không?
Hắn không hiểu, tại sao Nhiếp Nhân Vương lại chấp nhận cuộc sống hèn mọn như vậy?
Nếu y không đến thật, hắn sẽ phải làm gì?
Lại đi tìm y, hay là đành bỏ cuộc, quay về Lạc Sơn?
Đoạn Soái không muốn nghĩ tiếp.
Đúng lúc này, hắn bỗng nghe thấy tiếng gạt cỏ sau lưng.
Đoạn Soái là Nam Lân Kiếm Thủ, tu vi cực cao, dù chưa quay lại nhưng đã cảm nhận mãnh liệt thấy khí độ phi phàm của người đang đi đến; ở chốn thôn quê thuần túy này, có được khí độ phi phàm bậc đó, không ai khác ngoài Nhiếp Nhân Vương!
Hắn không khỏi vui mừng ra mặt, vừa xoay người vừa cười nói: "Tốt! Nhiếp Nhân Vương, cuối cùng ngươi cũng không quên mình là một đao khách, trong tim ngươi rốt cuộc vẫn có đao..." Chưa thốt hết câu, nụ cười của hắn đã đông cứng trên môi, người xuất hiện trước mắt khiến hắn kinh ngạc tột cùng.
Không phải Nhiếp Nhân Vương mà hắn trông chờ nãy giờ, mà đó là một đứa bé tầm sáu tuổi.
Đứa bé này khí độ giống hệt Nhiếp Nhân Vương, gương mặt cậu còn lộ vẻ bình tĩnh mà Nhiếp Nhân Vương cũng không có. Đoạn Soái ngạc nhiên hỏi dò: "Cháu... cháu là con trai của Nhiếp Nhân Vương?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!