Thì ra Linh Ngọc tự lượng sức mình không phải là đối thủ của Quỷ Hổ, xông vào vòng chiến chỉ có chết, chi bằng đi bắt Kỷ Nhu, lúc nguy cấp có thể dùng nàng ta để uy hiếp Quỷ Hổ. Nhưng hắn rất kiêng kị cha con Nhiếp Phong, cố gắng thận trọng, không ngờ vào đây lại gặp hai cha con một già một trẻ đang bị phong tỏa huyệt đạo, thấy Kỷ Nhu có ý đồ giải huyệt bèn lập tức bước ra ngăn cản!
Linh Ngọc ra sức giật mái tóc dài của Kỷ Nhu, kéo mạnh nàng về phía sau, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hắc, tiện nhân, ngươi luôn giúp đỡ người ngoài, khiến người ta khó mà kiên nhẫn nổi!" Nói xong, hắn ném Kỷ Nhu xuống, rồi nhìn chằm chằm cha con Nhiếp Nhân Vương, nói: "Lại là một già một trẻ các ngươi, gặp ta là tận số rồi!"
Nhiếp Nhân Vương quát: "Nếu lão tử còn chưa bị phong tỏa huyệt đạo, ngươi đã sớm bị băm thành vạn mành rồi!"
Linh Ngọc cười ha hả nói: "Cuồng vọng chưa! Để bổn thiếu gia giải quyết thằng nhãi này xong sẽ băm ngươi thành vạn mảnh!"
Hắn quay sang Nhiếp Phong, âm hiểm nói: "Thằng nhóc ngươi tuổi còn nhỏ nhưng võ công cũng không tồi đâu! Lần trước ngươi làm chân bổn thiếu gia bị thương, cho dù là ai từng động tới ta, ta đều bắt hắn phải trả giá đắt!" Linh Ngọc vì chuyện nhỏ mà ghi hận, khi nói chuyện đã vuung đao dứ dứ về phía Nhiếp Phong nhưng đao thế chưa đi, chân trái bị ôm chặt, hóa ra là Kỷ Nhu té nằm trên đất.
Nàng cầu xin: "Ngươi muốn giết thì cứ giết ta đi."
Linh Ngọc "hừ" một tiếng đá nàng văng ra, "Tiện nhân! Không cần phải vội, dù sao ngươi cũng không chọn ta, lợi dụng ngươi xong ta sớm muộn gì cũng cho ngươi một đao ân huệ, đỡ phải lo ngươi về thôn kể hết mọi chuyện." Hắn nói xong lập tức lại vung đao muốn chém Nhiếp Phong, nhưng Kỷ Nhu lại rất ngoan cường, lại sống chết ôm chặt chân hắn không buông.
Linh Ngọc lảo đảo một cái, thân hình lao về phía trước, hai tay đập xuống phía trước quơ loạn, chuôi đao vô tình đánh trúng yếu huyệt trên thắt lưng Nhiếp Phong, khí huyết toàn thân khởi phát, giải khai huyệt đạo.
Nhưng Linh Ngọc cũng không nhẹ nhàng gì, Nhiếp Phong đã được giải huyệt mà thân cũng bị đá bay đến chỗ Nhiếp Nhân Vương, hai cha con lăn lóc trên mặt đất!
Nhiếp Nhân Vương bị cả thân hình con trai đè lên, cũng chấn động toàn thân mà giải khai không ít huyệt đạo, nhưng Nhiếp Phong đã phong ấn những ba mươi sáu huyệt đạo, không phải va chạm cái là giải được hết!
Nhiếp Phong lập tức bật tới tấn công Linh Ngọc, Linh Ngọc thấy nó có thể nhúc nhích thì không khỏi chấn động, nhưng cũng nhanh nhẹn ứng biến. Hắn biết võ công mình kém xa nên vội vàng lao tới kề dao vào cổ Kỷ Nhu, quát: "Không được tới đây!"
Kỷ Nhu đã hấp hối, không thể phản kháng, Nhiếp Phong đành dừng lại, nói: "Ngươi thật sự làm Quỷ Hổ thúc thúc rất thất vọng!"
Linh Ngọc bị một đứa bé nói như thế, mặt đỏ lựng, nhưng lập tức mỉm cười, nhe răn cười.
"Hắc hắc, thất vọng? Ta sẽ đi làm cho hắn thất vọng ngay, ngươi đừng có theo ta, nếu không đừng trách ta đối với nàng hạ thủ vô tình! Ha ha…"
Đã đến nước này, ngay cả người con gái mình từng yêu Linh Ngọc cũng có thể giết, người con gái này hắn từng rất yêu!
Nhiếp Phong không biết làm sao, chỉ đành đứng nhìn tên cầm thú kia đưa Kỷ Nhu nghênh ngang bước đi!
Trong lòng nó cũng biết Linh Ngọc chỉ muốn dùng Kỷ Nhu để uy hiếp nên sẽ không giết nàng, nhiệm vụ khẩn cấp trước mắt là đi giúp Quỷ Hổ một tay, nhưng mà nó vừa đi, thì có lẽ…Không! Trước khi đi, nó cần phải làm một chuyện!
Trong lòng đã quyết, Nhiếp Phong không khỏi quay lại nhìn Nhiếp Nhân Vương, chỉ thấy cha già đang nhắm mắt điều tức. Nó không biết lúc nãy mình đã vô tình giải khai không ít huyệt đạo của Nhiếp Nhân Vương, nay y đang vận công toàn thân, muốn dùng nội lực giải hết huyệt đạo!
Nhiếp Phong bước tới trước mặt cha già, đột nhiên "phục" một tiếng, quỳ xuống trước mặt Nhiếp Nhân Vương!
Nhiếp Nhân Vương trợn hai con mắt, thấy con quỳ xuống trước mặt thì ngẩn ra nói: "Nhóc con! Ngươi không phải là muốn đánh bại ta, ngăn ta điên cuồng giết chóc hay sao? Nay sao lại khúm núm như thế?"
Nhiếp Phong rưng rưng nước mắt nói: "Cha, Phong nhi tuy còn nhỏ tuổi nhưng cũng biết có một số việc không làm không được, gọi là…Có cái nên làm có cái không nên…"
Nhiếp Nhân Vương ngạc nhiên, không đoán được con mình sắp nói cái gì.
Nhiếp Phong nói tiế: "Quỷ Hổ thúc thúc từng liều mình cứu con, nay ông ấy lâm vào hiểm cảnh, Phong nhi không thể đứng nhìn ông ấy chết được, con phải đi, chỉ sợ…sau này khó có cơ hội hầu hạ cha được nữa…"
Nhiếp Phong nói xong ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Nhân Vương, nước mắt đã ròng ròng chảy đầy khuôn mặt nhỏ nhắn, nó nói trong tiếng khóc: "Ơn sinh thành dưỡng dục không thể báo đáp! Cha, xin nhận của Phong nhi một lạy!"
"Bộp" một tiếng, Nhiếp Phong đã dập đầu một cái thật mạnh trước mặt Nhiếp Nhân Vương, một tiếng dập đầu này, Nhiếp Nhân Vương dù là lòng dạ sắt đá tới đâu cũng muốn phá tan tất cả!
Nhiếp Nhân Vương quát: "Nam nhi không thể dễ dàng rơi lệ! Thằng nhóc kia, ngươi khóc lóc…nói lung tung gì đó? Mau…mau đứng lên cho ta…" Mặc dù y ra lệnh cho con đừng khóc, ngữ khí cứng rắn nhưng khi nói xong, thanh âm cũng dần dần nghẹn ngào, nước mắt cứ thế cũng chảy như mưa.
Nhiếp Nhân Vương quả thực không tin được đứa nhỏ trước mắt ngày đó, trong năm năm mình điên cuồng giết chóc, thì nó đã dần dần hiểu được con đường mình chọn đi…Nhưng Nhiếp Nhân Vương ngu ngốc, thích giết người vô cớ thì sao lại có đứa con tốt như vậy?
Nhiếp Phong chậm rãi đứng lên, thấy người cha già điên loạn năm năm nay lần đầu tiên rơi lệ vì mình, từ đáy lòng vẫn không kiềm chế được, chậm rãi nói tiếp: "Cha, người biết không? Từ sau khi mẹ…bỏ chúng ta mà đi, Phong nhi luôn hy vọng rằng có một ngày…cha có thể hồi phục bản tình, cùng Phong nhi sống cuộc sống bình đạm như trước, ngay cả khi không có mẹ thì vẫn có thể sống bình yên…hạnh phúc, nhưng mà…" Nhưng mà sao? Nhưng mà nay nó muốn đi, mà lành dữ chưa biết thế nào.
Nhiếp Phong bất đắc dĩ nói tiếp: "Cha, nếu như Phong nhi…không chết, hứa sẽ trở về…cùng cha sống những ngày như thế, nhưng…nếu Phong nhi chết, xin cha…người…"
Nói tới đây, nước mắt Nhiếp Phong cứ chảy tràn vào trong cái miệng nhỏ nhắn, nó đã khóc không thành tiếng, nhưng tình thế cấp bách, không thể ở lâu, nó cố nén nước mắt, cắn răng nói nốt một câu cuối cùng: "Xin cha…hãy tự bảo trọng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!