Chương 28: Kinh thế thiếu niên Chương 5: Tuyết tại khốc (2)

Bởi vì một mối hận trong lòng không thể cho ai biết!

Vết trảo của Quỷ Hổ trên mình Phong Thanh Hòa đã đỡ hơn, tay phải Phong Thanh Ưng dù bị bẻ gãy nhưng sau khi nắn xương lại thì cũng đã không sao, huống hồ hắn đâu nhất thiết phải sử kiếm bằng tay phải đâu, tay trái thi triển Phong Hoa kiếm pháp cũng chẳng kém tay phải một chút nào.

Bây giờ mọi sự đã được chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn tìm Quỷ Hổ, hắn hỏi Linh Ngọc: "Linh huynh đệ, còn xa nữa không?"

Linh Ngọc đáp: "Không còn xa nữa! Qua khỏi đỉnh núi này là tới."

Hắn nói xong quay lại nhìn hơn trăm tinh anh, thấy ai nấy thần sắc dũng mãnh nhanh nhẹn, thầm nghĩ cho dù Quỷ Hổ thương thế lành lại, thậm chí thêm cả thằng nhóc tóc dài cùng tên điên kia cũng khó mà thoát khỏi số kiếp!

Hắn rất hài lòng, sớm đã quên sạch hình ảnh chiếc bánh tan thành bụi kia rồi!

Điều duy nhất làm hắn bất mãn là Kỷ Nhu trước sau vẫn không muốn đứng cạnh hắn.

Phong Thanh Hòa bên cạnh trong lòng đã cực kỳ chán ghét Linh Ngọc, nếu không có Phong Thanh Ưng cố ý nhờ cậy cả vào Linh Ngọc thì có chết hắn cũng không thèm kề vai sát cánh với loại người này.

Chính lúc này, cách không xa phía trước đang có một bóng người xiêu vẹo đi tới, mềm mại yêu kiều, đúng là…Kỷ Nhu!

Kỷ Nhu vừa thấy Linh Ngọc, mặt lộ vẻ sung sướng, phất tay gọi lớn: "Linh Ngọc ca!" Rồi vội lao thẳng tới bên hắn.

Chuyện này nằm ngoài tính toán của Linh Ngọc, Kỷ Nhu vừa tới liền lao thẳng vào trong lòng hắn, nước mắt ròng ròng nói: "Ngọc, muội cuối cùng đã nhìn thấy hắn, hắn…thật sự là vô cùng xấu xí, muội bị dọa cho ngất đi đến giờ mới tỉnh, Ngọc, muội bây giờ toàn tâm toàn ý với huynh…"

Linh Ngọc nghe trong lòng ngọt ngào khôn tả, tâm tình lâng lâng tận mây xanh, đang lúc tâm hồn phiêu diêu tận cõi nào, chợt Kỷ Nhu rút trong ngực ra một thanh chủy thủ hung hăng đâm Linh Ngọc, hắn thân thủ tầm thường sao có thể tránh được? Mắt thấy nhất định bị nàng đâm trúng cổ họng…

Trong khoảnh khắc đó, một bàn tay bình tĩnh cản tay Kỷ Nhu lại, vẩy tay cái nữa, thanh chủy thủ rơi xuống!

Người ra tay là Phong Thanh Ưng, hắn bỏ tay Kỷ Nhu ra, lạnh lùng nói: "Ta mặc kệ hai người ân oán ra sao, nhưng Linh huynh đệ tuyệt đối không thể chết!"

Kỷ Nhu oán hận nói: "Ta muốn hắn phải chết, chỉ cần như vậy thì các ngươi không bao giờ tìm được Quỷ Hổ!"

Nàng cao giọng quát, hiên ngang lẫm liệt, khó tưởng tượng được là một cô gái yếu đuối dịu dàng như thế cũng có lúc thật anh dũng.

Hóa ra Kỷ Nhu không hề bị Quỷ Hổ hù dọa, nàng chỉ vì hận Linh Ngọc sao lại vô nhân tính như vậy, thiêu người nghĩa huynh đồng cam cộng khổ với mình thành không ra hình người, nàng tới đây chỉ vì muốn hắn đền mạng!

Linh Ngọc đại nạn không chết, lại nghe Kỷ Nhu chửi mắng thì không khỏi giận tím mặt nói: "Hừ, tiện nhân! Muốn chết phải không?" Hắn nói xong nhào tới nhè Kỷ Nhu tay đấm chân đá không chịu thôi, tất cả ghen ghét với Quỷ Hổ đều phát tiết hết trên người nàng, từng quyền đấm vào, Kỷ Nhu lập tức phun máu tươi, ngũ tạng quặn thắt, bay ra đằng sau.

Linh Ngọc còn muốn lao tới đánh nữa nhưng Phong Thanh Hòa không còn nhịn được nữa, đỡ một quyền của hắn nói: "Nam tử hán mà đi đánh đập mội người con gái yếu đuối như vậy, không thấy nhục sao?"

Linh Ngọc thấy Phong Thanh Hòa ra tay bảo vệ Kỷ Nhu, hai người vốn không ưa gì nhau, lại giận không kiềm chế được, trừng mắt quát: "Hừ, đây là việc riêng hai chúng ta, ngươi liên quan gì mà xía vô?"

Phong Thanh Ưng thấy hai người cứ như vậy liền khuyên can: "Linh huynh đệ, lúc này phải lấy đại cục làm trọng, nếu như chậm chân, Quỷ Hổ chạy mất thì không hay!"

Linh Ngọc cũng thấy có lý, bèn y lời thu tay lại, trừng mắt nhìn Kỷ Nhu nói: "Tiện nhân, bổn thiếu gia hôm nay sẽ cho ngươi xem kết cục của hắn!"

Kỷ Nhu muốn ăn miếng trả miếng, nhưng đáng tiếc là nàng chẳng còn lấy một chút khí lực…

Trong động, sau năm canh giờ điều tức, Quỷ Hổ đã hành công gần xong, đỉnh đầu bốc khói trắng, giống như ngọn lửa bốc lên!

Nhiếp Phong ở bên nhìn thấy vậy, nét mặt lộ vẻ vui mừng, hỏi: "Thúc thúc, thương thế của thúc tiến triển thế nào rồi?"

Quỷ Hổ chậm rãi nói: "Ta…đã cố…hết sức, đáng tiếc…chỉ có thể…hồi phục…chín thành…công lực…"

Nhưng mà chin thành công lực cũng chưa thể động đậy được, Nhiếp Phong thật ra từng muốn giải huyệt cho cha, muốn mượn lực Nhiếp Nhân Vương giúp Quỷ Hổ, nhưng lại sợ lão nổi cơn điên đi giết chóc, có khi cuồng tính bạo phát còn muốn xử luôn cả Quỷ Hổ, ý nghĩ này vừa lóe lên đã không dám nghĩ nữa!

Ngay lúc Quỷ Hổ tập trung toàn bộ tinh thần thì một thân ảnh tiều tụy đột nhiên bị ném vào, cả ba người hoảng hốt nhìn lại, rõ ràng là Kỷ Nhu vừa mới bỏ đi!

Quỷ Hổ nhìn thấy nàng mình đầy thương tích, khóe miệng đầy máu, hơi thở đứt quãng cũng biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy tới đỡ nàng: "Nàng…đi giết…Linh…Ngọc?"

Kỷ Nhu yếu ớt gật đầu nhẹ, máu tươi bên khóe miệng vẫn không ngừng tuôn ra. Lòng của nàng cũng như máu tuôn ra. Quỷ Hổ không còn lạnh lùng như trước, vẻ mặt xót xa, xúc động nói: "Nhu, sao nàng…phải…khổ…như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!