Chương 26: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 4: Quỷ tại khốc (10)

Chuyện nhỏ nhặt như vậy thôi nhưng Kỷ Nhu nhắc tới cũng thấy thổn thức không thôi…

Linh Ngọc mặt đầy chính khí nói: "Chuyện này ta cũng nhớ rõ, cái bánh bao đó ta có ăn một mình đâu, ta vẫn đền cho y một nửa còn gì!"

Chuyện cũ tựa khói sương.

Nhiếp Phong ở trong đống xác rắn lắng nghe chuyện cũ của người khác, chỉ cảm thấy lẽ nào ân nghĩa thế gian lại khó trả đến thế sao? Chỉ có điều, thấy Linh Ngọc mặt đầy chính khí như thế, trong lòng lại nghĩ nếu là nó chắc không trả lại Quỷ Hổ một nửa cái bánh bao…Nó chắc chắn sẽ đền lại Quỷ Hổ tất cả! Sẽ đền đáp tất cả!

Nhưng Nhiếp Phong có thể hiểu rõ cái gọi là đạo lí đối nhân xử thế, có thể trả được một nửa là đã xa xỉ lắm rồi!

Đột nhiên Nhiếp Phong nghe thấy Quỷ Hổ bên cạnh phát ra một tiếng "tách" thật nhẹ, nhẹ như tiếng nước mắt rơi trên da rắn.

Là một giọt nước mắt.

Đó có lẽ là một chút tình cuối cùng với chuyện cũ, có thể thấy được năm đó Linh Ngọc đối với mình còn một chút chân tình.

Chỉ là, bỗng có một ngày hắn lớn lên…

Hắn hoảng sợ, nhớ lại năm đó mình cùng chia nhau một cái bánh bao với Quỷ Hổ, một người nghĩa huynh bình thường xấu xí.

Hết thảy mọi chuyện, đều vì gương mặt ấy…

Kỷ Nhu cũng biết rằng năm đó quả thực Linh Ngọc đã làm đúng như vậy, nhưng cũng đã thành quá khứ, Linh Ngọc trước mặt đã không còn như trước mà đã thành một người khác, nàng khó chịu nói: "Cho dù ngươi nói vì đại nghĩa mà không niệm tình nghĩa khi xưa, nhưng nửa tháng trước Quỷ Hổ còn cứu ngươi một mạng trước miệng hổ, ngươi sao có thể vui vẻ đồng ý với Phong thị huynh đệ như vậy!"

Linh Ngọc vốn mồm mép đối đáp trơn như bôi mỡ, nhưng lời của Kỷ Nhu điểm trúng vào chỗ yếu, việc này thì đuối lý, tự nhiên thẹn quá hóa giận, nói: "Uổng công ta bấy lâu nay tìm mọi cách che chở nàng, hy vọng có một ngày nàng đứng về phía ta, nhưng đến giờ nàng vẫn luôn đứng về phía hắn, giúp hắn như xưa!"

Kỷ Nhu nghe hắn nói xong, má phấn ửng đỏ, nói: "Ngọc, ngươi sao có thể nói những lời ấy? Trước giờ Quỷ Hổ lúc nào cũng quan tâm lo lắng cho ngươi từng chút một, tính hắn trầm lặng, chỉ âm thầm dùng mãnh trảo trời sinh của mình để trừ thú dữ cho thôn dân, công lao thì đều do ngươi chiếm cả, danh tiếng lẫn ngợi khen đều chỉ dành cho ngươi, mọi người coi trọng ngươi hơn, thử hỏi khi được thôn dân yêu mến, dương dương tự đắc, có bao giờ ngươi từng nghĩ đến nghĩa huynh này chăng?

Khi đó, chỉ có ta là vẫn ở bên cạnh hắn…"

Linh Ngọc nói: "Phải! Trong thôn ai cũng coi trọng ta, đáng tiếc, ta chỉ hy vọng cặp mắt kia coi trọng ta, nhưng trong đôi mắt ấy lại chỉ có nghĩa huynh ta, hừ, hắn dựa vào cái gì mà có thể có được chứ?"

Kỷ Nhu bị hắn hỏi, nhất thời cứng lưỡi, lắp bắp: "Hắn…hắn…"

Linh Ngọc gian manh nói tiếp: "Ngươi không trả lời được? Hắc, mỹ nữ thiên hạ đều chung tình với nam nhân xấu xí, tất cả đều vì cái lí do cũ mèm là bời tâm địa hắn thiện lương, nhưng ngoài thiện lương ra hắn có gì nữa? Một người không có đầu óc, không tiền bạc, thế thì vẫn mãi là thứ tiện dân thôi! Nàng nhìn Quỷ Hổ đi, cho dù hắn trọng tình trọng nghĩa thế nào, hôm nay không phải cũng rơi vào đường cùng sao?

Nhìn ta đi, không phải là gương mặt mà thôn dân đều mến trọng sao?"

Kỷ Nhu quả thực không thể tin được Linh Ngọc sẽ nói như vậy, đáp: "Ngọc, ngươi nói vậy sai rồi, không có trái tim thì không có gì cả!"

Linh Ngọc giận dữ nói: "Không sai, ta không đủ nhân nghĩa! Ta vốn có thể có tất cả, nhưng lại không có được, ta không cam tâm!"

Kỷ Nhu thấy hắn động khí, nói mãi không chịu dừng lại, bèn quay mặt nói: "Đừng nói nữa, chuyện đó…đã qua lâu lắm rồi."

Linh Ngọc kéo người nàng lại, nói: "Không! Đối với ta thì mới chỉ như hôm qua mà thôi! Nếu Quỷ Hổ đẹp hơn ta, ta thua hắn cũng cam lòng, nhưng hắn từ nhỏ đã xấu xí, vì sao nàng lại cố tình chọn hắn? Vì sao nàng cố tình không chọn ta?"

Linh Ngọc càng hỏi càng ấu trĩ, kích động, nhưng vừa hỏi lại vừa lay mạnh thân thể Kỷ Nhu!

Kỷ Nhu bất đắc dĩ yếu ớt kêu lên: "Mỹ nữ trong thiên hạ đâu có thiếu, Ngọc, ta hỏi ngươi, vì sao ngươi khổ sở muốn lấy ta bằng được?"

Thật là một câu hỏi hay! Linh Ngọc nhất thời ngẩn ngơ, tựa như lạc vào mê cung.

Đúng vậy, vì sao hắn lại nhất định muốn lấy Kỷ Nhu?

Hắn vốn là kẻ thông minh, đáng tiếc đối thủ hắn gặp không phải đấu trí với hắn mà là đấu tình! Tình, một chữ khiến người ta điên đảo, chỉ cần có ở trong tim, đó là tình!

Nhưng mà đối với chữ Tình, thông minh tuyệt đỉnh như Linh Ngọc cũng mơ hồ như lạc vào mê lộ…

Hắn không rõ vì sao hắn lại muốn có tình yêu của Kỷ Nhu? Vì sao mười ba năm qua, nàng lại không thể vì "mưa dầm thấm đất" mà yêu thương hắn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!