Chương 24: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 4: Quỷ tại khốc (8)

Nỗi lo sợ này chẳng phải nhỏ, Nhiếp Phong cũng không để ý đến việc Quỷ Hổ đang trong giai đoạn căng thẳng mà vội vàng chạy vào trong động hoảng hốt kêu lên: "Đến rồi kìa!"

Quỷ Hổ trợn hai mắt, mặc dù ở cùng đứa nhỏ này không lâu nhưng hắn cũng biết nó rất ít khi sợ hãi điều gì, thấy Nhiếp Phong kích động như thế, dù thương thế còn chưa lành nhưng Quỷ Hổ cũng vận khí tức kinh mạch toàn thân, hỏi: "Dã thú à?"

Nhiếp Phong không ngừng lắc đầu đáp: "Không! Không phải dã thú! Nhưng đáng sợ hơn dã thú vạn lần! Là cha của con!"

Quỷ Hổ ngẩn ra, trẻ con trên đời có đứa nào mà không sợ cha, nhưng thằng bé này sao lại sợ như bị đòi mạng thế này? Cha hắn rốt cuộc là ai? Gã còn chưa kịp nghĩ thì trên cửa động đã thấy xuất hiện một bóng người thật dài. Nhiếp Phong phản ứng cực nhanh, vội vàng đẩy Quỷ Hổ về phía vách động sâu nhất, rồi lấy xác rắn trùm kỹ lên.

Nhưng ngay lúc đó, Nhiếp Nhân Vương đã bước vào trong động!

Chợt nghe cổ họng y phát ra tiếng thở dốc như thú điên, thoáng như sấm rền, hai con mắt chăng đầy tơ máu, sát ý nồng nặc lập tức bao phủ toàn bộ sơn động khiến người ta hít thở cũng khó khăn.

Nhiếp Nhân Vương mắt như chim ưng, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Nhiếp Phong ở trong động, không nói nửa câu với con trai, cứ thế nhanh chóng đi thẳng vào sâu trong động!

Nhiếp Phong cũng không ngăn lại, mà thực ra nó cũng chẳng biết ngăn thế nào!

Nhiếp Nhân Vương thò đầu vào tận những góc sâu trong động, mắt quét xung quanh, ánh mắt như dã thú rình mồi, giống như chỉ cần con mồi xuất hiện thì sẽ giết sạch ngay lập tức!

Con mồi của hắn là ai?

Một lúc lâu sau, trong mắt Nhiếp Nhân Vương dâng lên vẻ thất vọng tràn trề, y nhắm chặt hai mắt, tức giận đùng đùng ngồi phịch xuống đất! Y ngồi xuống, sát khí trên người càng bộc phát dữ dội, khiến cho vách động rung lên sàn sạt, Nhiếp Phong quả thực thở không nổi!

Quỷ Hổ ở trong đống xác rắn cuối cùng cũng hiểu vì sao Nhiếp Phong lại sợ hãi như vậy, nhớ lại những ngày đi theo chủ nhân, chính gã cũng gặp qua không ít cao thủ võ lâm, nhưng chưa bao giờ gặp ai có thể phát ra thứ sát khí khiến người ta sợ hãi như thế! Cỗ sát khí này ẩn chưa oán hận điên cuồng vô hạn, tựa hồ chủ nhân sát khí này và thanh đao của y có cùng mục đích tồn tại, đó là muốn giết hết vạn vật trong thiên hạ!

Nhiếp Phong vốn không biết vì sao cha mình lại đánh bậy đánh bạ, đi vòng qua gò tuyết mà tìm tới đây, lại càng không hiểu vì sao ông lại bất ngờ ngồi xuống.

Hai cha con không nói với nhau lời nào, Nhiếp Phong cũng không biết nên nói gì, chỉ sợ nói câu gì thất thố lại làm cho Nhiếp Nhân Vương đã điên càng thêm điên, đã cuồng lại càng cuồng!

Trong động bỗng nhiên yên lặng vô cùng, yên lặng đến đáng sợ!

Ở trong động chỉ có tiếng thở gấp gáp của Nhiếp Phong.

Tiếng thở nặng nề của Nhiếp Nhân Vương.

Còn có…

Đúng rồi! Là tiếng thở!

Nhiếp Nhân Vương đang nghe tiếng thở!

Y xoay mình trợn mắt, ánh mắt cuồng bạo như tên bắn về phía đống xác rắn nơi Quỷ Hổ đang ẩn thân, gót chân khẽ nhón không phát ra một tiếng động, đột nhiên y rút đao bổ tới đống xác rắn!

Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Nhiếp Phong lập tức lao tới ngăn cản nhưng đã không kịp nữa!

Ai ngờ đao của Nhiếp Nhân Vương vừa xuất, đám xác rắn như kiếm bay tới đón lấy Tuyết Ẩm đao, ngoan cường chặn thế tới của Tuyết Ẩm đao, vô số xác rắn bị đao kình công phá đến nát nhừ tung tóe khắp nơi, quỷ dị vô cùng!

Ngay lúc đám xác rắn bay tung tóe ấy, một bóng người theo chỗ vách động lõm xuống nhanh như chớp bay ra, lao thẳng về phía cửa động. Người này chính là Quỷ Hổ.

Nhiếp Nhân Vương hơi sửng sốt, nhếch mép cười điên dại: "Ha ha! Từ lúc đến cách hơn trượng ta đã cảm thấy rõ ràng nơi này có cao thủ, quả nhiên không sai! Giết!"

Đến thời khắc này, cuối cùng Nhiếp Phong cũng hiểu được vì sao Nhiếp Nhân Vương lại tìm đến tận sơn động kín đáo này, ông ấy đã dùng bản năng dã thú của mình để tìm ra chỗ Quỷ Hổ.

Tiếng giết vang tận trời! Nhiếp Nhân Vương giết người không cần hỏi đen trắng đúng sai, cũng không cần biết đối thủ thương thế ra sao, y lập tức đuổi theo sát gót Quỷ Hổ.

Quỷ Hổ vốn đang ở thời điểm căng thẳng, chỉ vì thấy một đao vừa rồi thế tới quá mạnh, căn bản không thể tránh né nên chỉ có thể chịu đựng cơn đau, thôi động xác rắn bay lên tiếp chiêu, còn mình thì nhằm cửa động mà chạy tới, nhưng vì động chân khí, nội tức bị kìm hãm khiến cho thương thế càng thêm trầm trọng, mới chạy tới cửa động đã không còn chống đỡ nổi ngã xuống đất!

Thấy cao thủ mới ngã xuống xấu xí cũng hơi e ngại một chút, nhưng Nhiếp Nhân Vương đã muốn giết thì dù xấu hơn cũng giết vậy! Đáng muốn vung đao thì ngay lúc đó, Nhiếp Phong nhanh như chớp lao tới trước mặt, ngăn lại: "Cha, đừng…"

Nhiếp Nhân Vương không cho nó nói hết câu, hét lớn: "Võ công ngươi cũng là học trộm ta mà ra, lấy gì mà đòi cản ta, cút!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!