Chương 23: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 4: Quỷ tại khốc (7)

Nhắc đến chủ nhân, ánh mắt Quỷ Hổ đột nhiên hiện ra một thứ cảm xúc hưng phấn đặc biệt.

Nhiếp Phong nói tiếp: "Có thể làm thúc nhớ đến như vậy, chủ nhân của thúc nhất định là đối xử với thúc rất tốt!"

Quỷ Hổ không lên tiếng, trên gương mặt xấu xí hiện lên vẻ tự hào về chủ nhân, giống như nhớ lại những tháng ngày đi theo chủ nhân khi xưa vậy.

Nhiếp Phong nói: "Chuyện đáng tiếc cũng đã qua tám năm, thúc cũng không nên nghĩ mãi đến nó như vậy, dù sao thì người chết rồi cũng chẳng thể sống lại được!" Nhưng nếu quá khứ còn chưa thực sự qua đi? Như vậy có phải càng đáng nhớ hơn?

Quỷ Hổ buồn bã cười, một lúc sau hắn đột nhiên phá vỡ sự trầm mặc, nói: "Người…không tên…không họ, chết…hay…không chết…cũng chẳng…khác gì nhau…"

Không tên không họ? Nhiếp Phong nghe xong càng thấy khó hiểu, chủ nhân Quỷ Hổ võ nghệ siêu quần, chắc chắn là phải danh chấn giang hồ, sao lại không tên không họ? Chẳng lẽ là sớm nhìn thấy những tranh đoạt giang hồ nên tình nguyện làm người không tên không họ? Nhiếp Phong không hỏi tiếp nữa, nó phát hiện Quỷ Hổ đã không còn viết hai chữ "Chủ nhân" mà đang vẽ lại mấy dấu chân.

Nhìn kỹ lại, mấy dấu chân này giống như bộ pháp khinh công.

Quỷ Hổ chỉ bộ pháp này, ý bảo Nhiếp Phong nhìn mà luyện. Nhiếp Phong nhìn mãi vẫn chưa hiểu thấu, nhưng dù sao trong động cũng chẳng có gì để làm nên liền vui vẻ bước lên tập thử.

Không ngờ khi bước chân theo bộ pháp trên mặt đất này, Nhiếp Phong cảm thấy bộ pháp này tuy nhìn có vẻ đơn giản nhưng mỗi bước lại biến hóa vô cùng, mà biến hóa lớn nhất là chỉ cần dưới chân uốn éo một chút, cả thân hình liền có thể quay ngược trở lại, góc độ hoàn toàn khác với khinh công nó tự học trộm của Nhiếp Nhân Vương, lập tức mừng rỡ nói: "Thúc thúc, bộ pháp này thật là tinh tế!

Là ai dạy cho thúc vậy?"

Quỷ hổ không chút do dự, đáp:"Chủ... Nhân..."

Nhiếp Phong ngẩn ra, chủ nhân của Quỷ Hổ sở hữu thứ bộ pháp kỳ diệu như thế, chứng tỏ lợi hại thực sự! Khó trách mười môn phái lớn muốn liên kết bao vây giết ông ta, chắc là đố kỵ danh tiếng đây mà!

Thực ra nó thích học võ từ bé, mà Nhiếp Nhân Vương lại cấm đoán đủ đường, nay chợt gặp bộ pháp cao thâm như vậy thì quả thực sung sướng vô cùng, không dứt ra được, cứ say sưa tập luyện.

Quỷ Hổ ở bên nhìn Nhiếp Phong, thấy những biểu lộ của đứa bé còn hồn nhiên kia, bỗng nhiên gã nhớ lại một người – chủ nhân của mình!

Trên đời này, không có ai là không khiếp sợ gương mặt xấu xí của gã, chỉ có chủ nhân khi nhìn thấy gương mặt này lại biểu lộ niềm thương xót vô hạn, cũng như đêm gặp được Nhiếp Phong, gã cũng nhìn thấy vẻ thương xót trên gương mặt đứa bé này, giống như chủ nhân vậy.

Thật khó tin nó mới chỉ là một đứa bé!

Đây chính là nguyên nhân khiến Quỷ Hổ liều mình cứu Nhiếp Phong! Đứa bé này làm gã nhớ tới chủ nhân! Hắn nhớ chủ nhân!

Vừa nghĩ tới chủ nhân, gã thấy như thời gian đang quay về những ngày xưa cũ ấy, Nhiếp Phong trước mặt cũng mờ nhạt dần…

Quỷ Hổ còn nhớ rõ, mười ba năm trước mình vốn là một gã thanh niên tầm thường ở dưới thôn này, ngoại trừ việc chỉ lực hơn người, còn diện mạo lại cực kỳ bình thường, dễ dàng lẫn vào vô số người thường, chẳng mấy ai nhận ra được hắn!

Nhưng một người bình thường như vậy lại có một nghĩa đệ tuấn mỹ khó ai bằng – Linh Ngọc. Linh Ngọc mặt như tạc bằng ngọc, bề ngoài chính trực, tuy trói gà không chặt nhưng lại biết nói lời tốt đẹp dễ nghe, cho nên vẫn được thôn dân rất yêu quý.

Vốn hai huynh đệ chẳng có gì xung đột, Quỷ Hổ xưa nay đã an phận làm một người thật bình thường, mọi điều tốt đẹp đều do Linh Ngọc chiếm hết nhưng gã chẳng oán hận nửa câu, nhưng mà, bỗng nhiên có một ngày…

Linh Ngọc muốn hỏi cưới con gái trưởng thôn Kỷ Nhu, nàng vốn là thanh mai trúc mã của hai người, nhưng câu trả lời của nàng rất trực tiếp! Nàng thẳng thắn nói ra một câu vẫn giấu trong lòng bấy lâu nay, người nàng thích chính là nghĩa huynh của Linh Ngọc – Quỷ Hổ!

Chính vì một câu này, vào một ngày, rốt cuộc…

Nghĩ đến đây, toàn thân Quỷ Hổ không khỏi run lên, trong lòng bàn thay túa đầy mồ hôi lạnh, giật mình bừng tỉnh khỏi dòng ký ức, không muốn nghĩ lại nữa! Hết thảy mọi chuyện đều là vì một câu nói, vì ngày hôm đó…

Trên đời không có chuyện gì tự nhiên không làm gì mà thành cả, tập luyện bộ pháp khinh công không phải một sớm một chiều có thể xong, Nhiếp Phong đương nhiên hiểu điều này, biết mình còn nhỏ nên đôi chân ngắn hơn người ta, phải lấy cần cù bù lại, vì thế mà cố gắng tập luyện không ngừng.

Chỉ là nó không hiểu vì sao Quỷ Hổ lại truyền bộ pháp này cho mình, nhưng mà vẫn chuyên tâm tập luyện, không suy nghĩ nhiều nữa. Nhưng đến đêm thứ hai ở trong động, cuối cùng Nhiếp Phong cũng hiểu được.

Nhiếp Phong tuy đã là một đứa bé mà dù núi Thái Sơn có sập xuống cũng không sợ, nhưng nay liếc thấy cái đầu gấu này cũng không khỏi hoảng sợ.

Đầu gấu này cao hơn năm trượng, vuốt dài nửa thước, còn to hơn nhiều so với đầu băng xuyên cự hổ, giương nanh múa vuốt, nước dãi chảy ròng ròng, dĩ nhiên là bị dẫn dụ bởi mùi thịt rắn nướng mà tới đây.

Con gấu khổng lồ này xem ra đang rất đói, dữ tợn vô cùng, cử động cũng rất nhanh nhẹn, không để ý hai người trong động mà xông thẳng tới chỗ Nhiếp Phong đang nướng thịt.

Quỷ Hổ vội vàng hít một hơi dài cố nói: "Bộ…pháp…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!