Chương 21: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 4: Quỷ tại khốc (5)

Linh Ngọc điềm nhiên chỉ vào bốn thanh gỗ bảo: "Phong đại hiệp, ngài xem, chữ viết bằng máu trên thanh gỗ vẫn chưa ngưng kết chứng tỏ mới được dựng không lâu, ta đoán Quỷ Hổ chưa đi xa đâu, có lẽ vẫn còn quanh đây nghe lén cũng nên…"

Linh Ngọc nói tới đây, Phong Thanh Ưng cùng Phong Thanh Hòa không khỏi đưa mắt nhìn quanh, ở trong mờ mịt gió tuyết giống như có một đôi mắt quỷ âm thầm quan sát mọi người, sớm nhìn thấy những chuyện xảy ra hôm nay…

Linh Ngọc nhìn vẻ ngạc nhiên của Kỷ Nhu, khóe miệng nhếch ra một nụ cười, nói tiếp: "Nếu hắn thật sự ở gần đây thì phương pháp này chắc sẽ có hiệu quả!"

Vừa nói xong, Linh Ngọc bỗng vung thanh đao trong tay bổ tới đầu của cự hổ!

Tiếng "xoát xoát xoát" không ngừng vang lên, Linh Ngọc chém cái đầu cự hổ đến nát nhừ, nháy mắt máu thịt hòa lẫn!

Phong Thanh Ưng và Phong Thanh Hòa cùng nhíu chân mày, không nghĩ hắn có thể xuống đao như vậy. Nhiếp Phong biết dự liệu của Linh Ngọc không sai, Băng Tâm Quyết cho nó biết Quỷ Hổ vẫn còn đang ở gần đây.

Thấy Linh Ngọc đang muốn tiến lên nhặt một đầu hổ khác, Kỷ Nhu vội vàng tiến tới khuyên can: "Ngọc, đừng mà! Ngươi làm vậy sao không khiến Quỷ Hổ thất vọng được?"

Linh Ngọc dùng sức gạt tay nàng ra, nói: "Nhu, hôm nay ta chỉ vì an toàn của thôn dân mà ra tay, nhất quyết phải làm được, nếu không sẽ không trở về!"

Kỷ Nhu còn muốn ngăn cản Linh Ngọc thì chợt thấy thắt lưng nhói lên một cái, cả người rung lên, không thể động đậy rồi tê liệt ngã xuống đất. Thì ra Phong Thanh Ưng sợ nàng dây dưa không dứt bèn ra tay chế ngự ma huyệt của nàng.

Phong Thanh Ưng nói: "Kỷ Nhu cô nương, giờ phút này cần lấy đại cục làm trọng, phải xuất thủ thật quả thực là bất đắc dĩ."

Tiếp theo, y xoay mặt đối diện Linh Ngọc nói: "Linh huynh đệ, mời mau ra tay!"

Linh Ngọc cũng không muốn kéo dài, hướng về phía gió tuyết hét to: "Đại ca, ta biết ngươi đang ở gần đây, ta đếm ba tiếng, nếu không muốn nhìn thấy đầu bạn hổ của ngươi bị chém thành thịt vụn thì mau ngoan ngoãn ra đây cho mọi người trông thấy, nếu không, chớ trách ta đao hạ vô tình!"

Thoắt cái hắn đã tới bên một đầu hổ nhỏ khác, tiện đà hô: "Một." Thấy quanh mình không có động tĩnh gì, Phong thị huynh đệ liếc nhìn nhau một cái, cùng nắm chặt chuôi kiếm.

"Hai." Linh Ngọc nhìn bốn phía, kỳ thật trong lòng bàn tay đã mồ hôi lạnh.

Nhiếp Phong lại cân nhắc, rốt cuộc Quỷ Hổ có vì cứu đầu hổ mà hiện thân hay không? Nó bỗng nhớ chính cha mình giết bạn hổ của Quỷ Hổ, nó muốn giúp Quỷ Hổ nhưng Phong thị huynh đệ đâu phải loại tầm thường, nếu xuất thủ tương trợ thì chỉ sợ sau khi bị phát hiện khó mà toàn thân trở ra.

Nhưng lúc này Linh Ngọc đã thốt ra chữ thứ ba: "Ba" đồng thời giơ cao tay, hung hăng chém vào đầu hổ con!

Nhiếp Phong cảm thấy không ổn, dưới tình thế cấp bách này, nó cũng còn không băn khoăn an nguy bản thân nữa, bèn nắm lên một cục tuyết ném mạnh về phía thanh đao của Linh Ngọc!

Lúc đó tuy nội lực Nhiếp Phong còn thấp, nhưng gặp thủ pháp chém đầu hổ của Linh Ngọc chỉ là thứ màu mè vô dụng, so với thân pháp nghĩa huynh Quỷ Hổ quả thực kém xa ngàn dặm, trong lòng nó lại uất ức thật sự nên tin chắc một cú ném này nhất định có thể ngăn chặn thế đao!

"Đang" một tiếng, không ngoài dự liệu của Nhiếp Phong, đao trong tay Linh Ngọc bị chấn rớt.

Nhưng cùng lúc đó, Phong Thanh Ưng và Phong Thanh Hòa đã biết được phương hướng, nhanh như chớp rút kiếm chĩa về phía Nhiếp Phong!

Chuôi kiếm màu vàng!

Vỏ kiếm màu vàng!

Ngay cả kiếm phong cũng màu vàng!

Hai huynh đệ họ liệu tâm có như vàng không?

Trong khoảnh khắc đó, vùng tuyết trắng xóa giống như bị hai mũi tên vàng xẹt qua, tốc độ nhanh như sấm sét!

Nhiếp Phong biết rằng nơi ấn nấp đã bị lộ, thân hình lui gấp, đang muốn lui về sau. Nhưng người tính không bằng trời tính, dù nó có khinh công không kém nhưng lại không quen đi trên tuyết, lảo đảo trượt chân té nhào, ngẩng đầu đã thấy Phong thị huynh đệ phá không lao tới! Hai người ở trong gió tuyết mịt mù thoáng nhìn thấy một đoàn nhân ảnh, Phong Thanh Hòa trước sau vẫn không thể nhận ra đó là ai, vốn định thu kiếm nhưng tuyết địa trơn trượt, kiếm thế đã phát căn bản không thể dừng lại!

Phong Thanh Ưng nghĩ rằng người ra tay không phải Quỷ Hổ thì còn ai nữa, không do dự, đâm xong rồi nói, kiếm thế ngoan cường đâm tới!

Hai thanh kim kiếm từ hai hướng đâm tới song chưởng Nhiếp Phong với tốc độ cực nhanh, cho thấy hai người là nhất đẳng cao thủ. Nhiếp Phong còn chưa kịp đứng dậy thì làm sao tránh được?

Mắt thấy hai cánh tay sắp gặp kiếm bị phế bỏ tại chỗ, bỗng dưng có một tiếng rít chói tai vang lên!

Tiếng rít này giống như tiếng quỷ khóc nỉ non trong đêm, khiến cho người ta lạnh hết cả tim óc!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!