Nhiếp Phong đang nghe trộm cũng muốn vỗ tay tán thưởng, hán tử béo lùn kia dù tự nhận đối đầu Quỷ Hổ nhưng vẫn vì y nói lời công đạo, quả thực là người ngay thẳng, chỉ không biết vì sao hai huynh đệ bọn họ lại phải làm kẻ địch của Quỷ Hổ?
Phong Thanh Ưng thấy em trai nói năng lỗ mãng bèn chặn lại: "Nhị đệ, đừng vô lễ."
Phong Thanh Hòa đáp: "Không phải sao? Đại ca, người như thế này quả là hiếm có khó tìm đó!"
Phong Thanh Ưng nói: "Nhị đệ, chẳng lẽ ngươi quên vì sao chúng ta đến đây? Chúng ta phải tìm Quỷ Hổ, hỏi thăm huyệt mộ chủ nhân hắn, đừng có gây thêm chuyện nữa!"
Phong Thanh Hòa nghe xong vẫn thấy bất mãn, cự lại: "Đại ca…"
Phong Thanh Ưng không để hắn nói thêm gì, chặn lời: "Nhị đệ, ngươi có nhớ vì sao phụ thân phải chết không?"
Phong Thanh Hòa nghe anh trai nói tới cái chết của phụ thân thì đành cúi đầu đáp: "Nhớ rất rõ."
Phong Thanh Ưng xanh mặt: "Phải không hả? Vậy nhắc lại lần nữa đi, để cho ta biết ngươi chưa từng phút giây nào quên!"
Phong Thanh Hòa nói: "Tám năm trước, chủ nhân Quỷ Hổ như mặt trời trong võ lâm, sau đó có cửu đại danh môn chính phái kêu gọi Phong Nguyệt Môn chúng ta liên thủ tiễu trừ hắn. Cha dặn hai chúng ta trấn thủ Phong Nguyệt Môn, tự mình thân chinh xuất chiến. Mọi người chờ lúc chủ nhân Quỷ Hổ một mình đi qua Hoàng Sơn thì đổ ra chặn đánh, nào ngờ hắn không sợ, không nói không rằng liền huyết chiến cùng thập đại phái, sau ba ngày ba đêm, mười môn phái bị diệt, phụ thân cũng bị trọng thương mà chết…" Dứt lời vẻ mặt rầu rĩ.
Nhiếp Phong thầm nghĩ, cái đám danh môn chính phái này hóa ra là như thế, ỷ đông hiếp yếu, thật uổng xưng là anh hùng hảo hán. Lại nghĩ đến chủ nhân Quỷ Hổ một mình khuất phục thập đại phái, hào khí ra sao cũng có thể tưởng tượng được, đáng tiếc trời xanh đố kị người tài.
Phong Thanh Ưng nói: "Tốt, chỉ cần ngươi còn nhớ rõ là được rồi! Năm đó chúng ta còn chưa đủ lông cánh, huống hồ kẻ thù võ nghệ cao tuyệt, chỉ có thể khổ luyện kiếm pháp đợi tự mình báo thù! Ai ngờ trời xanh không mắt, cuối năm đó khắp giang hồ truyền tin cừu nhân đã chết. Nhị đệ, ngươi chắc còn nhớ cảm giác mất mát chúng ta phải chịu tám năm trước."
Phong Thanh Hòa làm sao quên được. Hai huynh đệ khổ luyện đến lúc có thể báo thù thì cừu nhân lại chết, quả thực thê thảm vô cùng. Phong Thanh Ưng tiếp tục nói: "Vất vả lắm mới biết được tám năm trước Quỷ Hổ trở về cố hương sau khi chủ nhân qua đời, rồi do thám biết quê hắn ở Thử Đái (*). Nhưng tám năm qua, chúng ta tìm chẳng biết bao nhiêu lần ở Thử Đái thôn mà vẫn không thấy bóng chim tăm cá, đâu ngờ được là Quỷ Hổ lại kín đáo ẩn thân trên đỉnh tuyết lĩnh không bóng người kia, may là Linh huynh đệ vô tình phát hiện ra hành tung của hắn, khó khăn lắm mới nhận được tin báo của y! Hôm nay chúng ta đến đây không phải để giết Quỷ Hổ, chỉ mong hỏi được hắn mai táng chủ nhân nơi nào. Nếu cừu nhân thực sự đã chết thì mang thi thể về tế vong linh cha, còn nếu chưa chết thì thù cha nhất quyết phải báo!"
Phong Thành Hòa cũng sốt ruột báo thù như đại ca, nhưng hắn vẫn nghi ngờ liệu sau khi tìm thấy Quỷ Hổ đại ca sẽ ép hỏi như thế nào. Cho dù thế nào đi nữa, như sáng nay, nếu không phải Phong Thanh Ưng lấy cái chết của cha bức ép thì hắn cũng chẳng đi cùng, huống chi trong lòng luôn coi thường Linh Ngọc, nên vẫn cố nói: "Đại ca, thù cha đương nhiên không đội trời chung, nhưng nếu dựa vào đồ bất nghĩa này để đạt mục đích, chỉ sợ…"
Lời còn chưa dứt, chợt nghe Linh Ngọc cười nói: "Phong nhị hiệp nói sai rồi! Ta thấy ngài thành kiến với ta thật sâu, chẳng kém gì vị Kỷ Nhu cô nương bên cạnh ta."
Giỏi cho Linh Ngọc! Tuy rằng mới đỏ mặt tía tai với Phong Thanh Hòa nhưng chưa đến một chớp mặt đã khôi phục thái độ tự nhiên, mặt lộ vẻ thoải mái cười tà bên cạnh nữ tử kia.
Hóa ra cô gái này tên là Kỷ Nhi. Nhiếp Phong thầm nghĩ, thật là một cái tên dịu dàng đẹp đẽ! Người cũng dịu dàng làm sao! Nhưng chợt nghe Linh Ngọc chậm rãi nói: "Vị Kỷ Nhu cô nương này cùng tại hạ và Quỷ Hổ là thanh mai trúc mã, tình nghĩa rất sâu nặng, mười ba năm trước sau khi y mất tích, nàng vẫn kiên quyết chờ đợi nghĩa huynh ta quay về. Nên lần này ta mang hai người lên tuyết sơn tìm nghĩa huynh, nàng khinh thường ta lắm, đi theo xem thử.
Chỉ có điều Phong nhị hiệp và nàng không biết trong lòng ta cũng có nỗi khổ! Ài, xem ra hôm nay không nói không được…"
Linh Ngọc nói đến đây, lập tức lắc đầu thở dài tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Kỷ Nhu vốn vẫn trầm mặc không nói gì nhưng cuối cùng không kiềm chế được, lạnh lùng cất tiếng: "Khổ tâm à? Bán đứng nghĩa huynh cũng có khổ tâm sao?" Nàng không chỉ người như tên mà thanh âm cũng vậy, dịu dàng mà ẩn chứa lạnh lùng.
Linh Ngọc cười gượng nói: "Nhu, nàng nhớ bảy ngày trước trong thôn xảy ra chuyện gì không?"
Kỷ Nhu sửng sốt nói: "Ngươi nói chuyện cả bảy người nhà lão Lí bị giết?"
Linh Ngọc gật đầu: "Không sai! Mọi người đều biết lão Lí vợ mất sớm, hắn khi ấy mới hơn bốn mươi tuổi, nuôi sáu đứa con đều đến tuổi tráng đinh, nhưng bảy ngày trước cả nhà bảy người lại bị giết chết một cách bí ẩn, ruột thủng bụng nát, tử trạng khủng khiếp vô cùng, không ai biết hung thủ là ai. Nhu, nàng có biết là ai hạ độc thủ không?"
Kỷ Nhu lắc đầu, thân hình mềm mại khẽ rùng mình một cái, giống như dự cảm Linh Ngọc sẽ nói điều gì đó. Linh Ngọc đáp: "Đêm đó trùng hợp ta định tới tìm lão Lí đánh bạc chơi, ai ngờ vừa tới cổng thì thấy cửa lớn khép hờ, trong phòng truyền ra tiếng kêu thảm thiết, ta vội vàng nhòm vào thì chỉ thấy một hán tử cầm đao chém giết cả nhà lão Lí! Người nọ dù quay lưng lại nhưng ta vẫn thấy hắn rất điên cuồng, đao trong tay còn lạnh hơn cả tuyết, đám người lão Lí căn bản không thể phản kháng liền bị giết sạch, người nó theo hướng cửa mà ra, ta sợ quá trốn trong bụi cỏ nhìn trộm. Nàng đoán xem người trong nhà lão Lí đi ra là ai?"
Linh Ngọc nói xong nghiêng đầu nhìn Kỷ Nhu, sắc mặt nàng càng lúc càng tái nhợt.
Nhiếp Phong ở sau tảng đá âm thầm suy nghĩ: "Phát ra, điên cuồng, đao lạnh hơn tuyết, người này không phải cha thì còn là ai nữa? Ôi, không thể ngờ được trước khi giết hổ cha đã vào thôn giết người! Cha, đến khi nào người mới hồi phục được bản tính, về sống những ngày vui vẻ với Phong Nhi như trước đây?"
Nhớ lại quá khứ cùng những khổ ải phải chịu, trong tâm hồn nhỏ bé của cậu không tránh khỏi một cơn buồn tủi.
Lúc này, Linh Ngọc thấy Kỷ Nhu trầm mặc không nói, lại thấy Phong thị huynh đệ mặt lộ vẻ tò mò thì nói tiếp luôn: "Các ngươi không đoán ra, ta cũng không giấu làm gì, hung thủ tàn sát cả nhà lão Lí là…" Hắn ngừng lại, nhìn quanh xem biểu tình của mọi người, chỉ thấy ba người đều nín thở, bèn buông từng tiếng một: "Nghĩa huynh của ta – Quỷ Hổ!"
Sáu chữ này vừa ra khỏi miệng, gương mặt Kỷ Nhu tái nhợt như không còn chút máu, gương mặt béo phì của Phong Thanh Hòa lộ vẻ kinh ngạc không kém anh trai, nhưng ba người bọn họ không phải là người sợ nhất, sợ nhất chính là Nhiếp Phong!
Không, không phải là hắn! Chỉ có trong lòng Nhiếp Phong mới hiểu được hung thủ máu lạnh này là cha hắn, Nhiếp Nhân Vương! Tất cả những lời Linh Ngọc nói đều là nói dối! Vì sao hắn lại vu cáo hãm hại nghĩa huynh mình như thế?
Kỷ Nhu cặp mắt sang ngời phủi bụi sau mông đứng dậy, nàng ngây người một lúc lâu, rốt cuộc thê lương lắc đầu nói: "Không, không thể là…Hắn! Ta…đợi hắn mươi ba năm, hắn không phải người như vậy! Ngọc, là…ngươi nhìn nhầm rồi…" Nàng lặp đi lặp lại mấy lời này cho thấy đã hoang mang lo sợ, trong lòng cực kì hỗn loạn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!