Chương 19: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 4 : Quỷ Tại Khốc (3)

Bởi vì thân mang trọng thương, Nhiếp Phong không có cách nào nào đi nhanh được, bất quá đi hơn mười trượng, lại không thấy bốn cái đầu hổ Nhiếp Nhân Vương vứt ở ngoài động, không biết là do tuyết đọng lấp, hay bởi vì..... đột nhiên trong lòng cảm thấy sợ hãi bất an!

Cứ như vậy đi tiếp vài trượng, càng đi càng cao, lên đến đỉnh, những tảng tuyết to nhỏ vây quanh, Nhiếp Phong nghỉ chân trước một tuyết khâu( gò, đống tuyết) cao chừng ba trượng, bởi vì nó có thể nghe được rõ ràng, tiếng khóc đó vẫn truyền đến từ phía sau tuyết khâu.

Nhiếp Phong dưới tò mò gắng sức buông lỏng cước bộ nhẹ nhàng đi đến tuyết khâu, tiếp đó, nó nhìn thấy một cảnh làm cho người ta sợ hãi!

Thật ra cũng không có hồn quỷ hổ khóc, sau tuyết khâu chỉ thấy bốn cái đầu hổ mà Nhiếp Nhân Vương từng chém rụng, đặt chỉnh tề ở trên mặt tuyết, trước đầu hổ đang có một người ngồi xếp bằng hướng về Nhiếp Phong.

Ở trong gió tuyết tung bay, người này vẫn khóc lóc mãnh liệt, ngay cả Nhiếp Phong bước đến gần như thế cũng không bị phát hiện, Nhiếp Phong thầm cảm thấy kinh sợ, ở trên đời, cũng còn có người giống như Nhiếp Nhân Vương độc cư tại nơi băng thiên tuyết địa không có một bóng cây ngọn cỏ này.

Người này quần áo trên người cũ nát dị thường, những mảnh vải tung bay trong gió tuyết, giống như cờ xí, một điểm không giống Nhiếp Nhân Vương chính là đầu tóc bù xù, sợi dài sợi ngắn, cả người giống như một lệ quỷ.

Nhiếp Phong đang muốn tiến lên trước một chút, vừa bước lên một bước, nhưng lại dẵm phải một hố tuyết, "Phác thông" một tiếng, đợi khi rút chân trở lên, người nọ tức thì chợt phát hiện, cũng không quay đầu lại nhìn xem là ai, thân hình vội triển, như tia chớp biến mất trong gió tuyết mịt mù.

Nhiếp Phong ngẩn ngơ, người này thân pháp cực nhanh, không nghĩ tới ở nơi tuyết địa hoang vu này lại có dị nhân như vậy.

Nó cũng không có đuổi theo, chỉ là từ từ bước về bốn cái đầu hổ nọ, phát hiện bên mỗi đầu hổ đều cắm một mảnh gỗ cũ nát xiêu vẹo, trên mỗi mảnh gỗ, ấn tượng là các chữ viết bằng máu "Đại miêu", "Nhị miêu", "Tam miêu", "Tứ miêu" tám chữ đỏ tươi!

Nhiếp Phong vừa nhìn chợt cảm thấy kinh sợ, đây là máu hổ? hay là máu người?

Người này có thể coi hổ như mèo! Tình cảnh kinh khủng trước mắt khiến Nhiếp Phong càng thêm tò mò, Vì vậy liền tiếp tục tĩnh tâm lắng nghe, chỉ trong chốc lát, liền nghe ra người này nấp sau tuyết khâu ngoài hai trượng.

Nó chậm rãi đi đến gần, vừa đi vừa nghe ngóng, phát giác người này cũng không động chút nào, tựa hồ cho rằng Nhiếp Phong chỉ là một tiểu hài tử, căn bản không cách nào biết được y ẩn thân nơi nào, bởi vậy đứng yên bất động ở tuyết khâu.

Nhiếp Phong tìm cách đe dọa người nọ, bước đi rất chậm rãi nhẹ nhàng vô cùng, là khinh công nó học trộm từ Nhiếp Nhân Vương vốn không kém, ngay khi còn cách chỗ quẹo vào tuyết khâu mấy bước, đột nhiên gia tăng bộ pháp, thân hình vừa chuyển, liền chuyển tới sau tuyết khâu.

Người nọ chẳng ngờ tới một tiểu hài tử trong gió to tuyết lớn lại có thể nghe được nơi ẩn nấp của mình, càng không ngờ tới nó lại nhanh như thế, trong lúc hốt hoảng muốn lui nhanh nhưng không kịp, cuối cùng lộ nguyên hình dưới mắt Nhiếp Phong.

Trong sát na, Nhiếp Phong đã nhìn thấy rõ ràng gương mặt người này, quả thực nó không dám tin vào con mắt của mình.

Gương mặt này, khiến cho người khác vừa nhìn liền đập trống ngực, nhưng không phải là đẹp đến động lòng người, mà là xấu đến mức khiến người khác run sợ.

Gương mặt này, mơ hồ là một nam nhân, song gương mặt này, có thể tính là một gương mặt người?

Khuôn mặt này, giống thú, giống dạ xoa, giống quỷ, nhưng tuyệt không giống người.

Không nên nói không giống người, mà căn bản vốn không phải người.

Khuôn mặt này dường như đã bị lửa đốt, mi trụi xơ xác, vài chỗ thịt trên mặt giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rớt xuống, kinh khủng vô cùng. Nhiếp Phong mặc dù trong lòng kinh hoảng không thôi. Cùng lúc đó, đột nhiên cảm thấy gương mặt này chính là người nhất định chịu nhiều cực khổ, bất cứ người nào đều không thể dễ dàng bỏ qua sự đáng sợ, đi đến đâu cũng bị bài xích đến đó, khó trách người này cam nguyện sống tại đây trong phiến băng thiên tuyết địa.

Hán tử này vẫn không ngừng lui về phía sau, rốt cục cũng lui tới vách núi tuyết, không thể lui được nữa Nhiếp Phong thấy y hốt hoảng như thế, vì muốn chứng tỏ mình không có ác ý, đang muốn tiến lên trước một bước giải thích, ai ngờ hán tử kia vội đưa tay, muốn ngăn cản nó bước đến!

Nhiếp Phong đành phải dừng lại, nói: " Thúc thúc, không phải cháu cố ý mạo phạm, chỉ là..... nhất thời tò mò "

Cái lý do này ngay cả bản thân Nhiếp Phong cũng cảm thấy miễn cưỡng, thầm biết bản thân mình mới rồi mạo muội, thật sự làm thương tổn đến tự tôn của người này, chợt cảm thấy thương xót người trước mắt này.

Hán tử kia dòm Nhiếp Phong qua kẽ ngón tay, chỉ thấy đứa nhỏ này tuy gặp khó khăn, nhưng vẫn không e ngại rời đi, ngược lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn lưu lộ chút tình cảm thương tiếc, hai mắt hán tử không khỏi hiện lên một tia cổ quái khó dùng lời diễn tả.

Ngay lúc hai người đang ngây ngốc nhìn nhau, cách đó không xa bỗng dưng truyền đến tiếng người, hình như có người đang bước gần đến đây, hán tử kia nhìn thấy còn có những người khác, như muốn phát cuồng xô Nhiếp Phong chạy vội về phía trước, trong nháy mắt vô ảnh vô tung.

Nhiếp Phong thầm nghĩ, chính mình một tiểu hài tử ở lại nơi tuyết địa cô tịch này không khỏi khiến người sinh nghi, lại không biết người kia là thần thánh phương nào, cũng không tiện lộ diện, lập tức bèn nấp sau một tảng đá lớn ngoài hai trượng.

Chỉ thấy đi đến một nhóm bốn người, ba nam một nữ.

Cầm đầu là một nam tử ngoài bốn mươi, vóc người khôi ngô, mày kiếm, không giận mà uy, toát ra vẻ tôn quý.

Đứng thứ hai là một hán tử vừa lùn vừa mập, mi mục so với người nam trước tàn ác hơn, giống như huynh đệ.

Bên hông hai người có có bội kiếm, chuôi kiếm và vỏ kiếm đều làm bằng vàng nguyên chất, vừa nhìn đã biết xuất thân từ danh môn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!