Chương 15: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 2 : Vân (11)

Hoàng hôn, ngày 12 tháng 8

Bộ Kinh Vân đang ở đồi nhỏ phía sau nhà cách không xa chặt cành khô, đem về làm củi đốt.

Nó định ở lại đây lâu dài, dĩ nhiên muốn vì thế dùng hết sức lực, huống chi ánh mắt của hắc y thúc thúc nọ gây cho nó một loại cảm giác thân thiết kỳ diệu, chỉ cần nó không tự mình rời đi, nó vui vẻ làm mọi chuyện!

Đang tự chìm vào công việc, đột nhiên nghe được đỉnh núi đối diện truyền đến một loạt "Hào hào" sói tru!

Trong tiếng sói tru còn mang theo vài tiếng rên rĩ yếu ớt, Bộ Kinh Vân thầm thấy khác thường, bèn vội chạy đến bên kia xem xét, chỉ thấy bên kia đỉnh núi hiện ra một tình cảnh thê tuyệt! nguyên lai đang có một bầy sói hoang đang vây công một con hươu mẹ và hai con nai con, số lượng đám sói hoang kia ít ra cũng có hơn mười con, hơn nữa xem ra đã nhiều ngày không có gì vào bụng, đói đến mắt lộ hung quang!

Thân hình của hươu mẹ kia có chút lảo đảo, nhưng nó vẫn giơ đôi sừng trên đầu bảo vệ chính mình, đồng thời lại muốn bảo vệ hai nai con, vì vậy vài chỗ yếu hại trên người đều bị bầy sói cắn mất vài miếng, máu tươi như suối, bị thương không nhẹ!

Vốn cá lớn nuốt cá bé(nhược nhục cường thực) là một quy luật sinh tồn của tự nhiên, nhưng Bộ Kinh Vân nhìn thấy hươu mẹ liều chết cũng muốn bảo vệ hai nai con, không biết vì sao thầm nhớ tới Hoắc Bộ Thiên, hơn nữa đám sói hoang kia lấy đông hiếp ít, tưởng chừng như không còn cứu được....

Bỗng dưng, "Xoát" một tiếng! một thanh dao bổ củi xé không phi đến, tức thì bổ trúng một dã lang đang cưỡi trên người hươu mẹ cắn xé! Đao kình rất mạnh, dã lang kia sau khi trúng đao liền té trên mặt đất đau đớn giãy dụa!

Bầy sói kinh ngạc nhìn lại, chỉ thấy một đôi mắt lạnh lùng sáng lên, đó là con mắt của Bộ Kinh Vân!

Con mắt của nó lúc này đang lưu lộ một cỗ sát ý dày đặc, xem ra nó so với bầy lang còn tàn nhẫn hơn!

Đám dã lang kia cũng không biết là một đao bất thình lình dọa cho sợ hãi, hay bị chấn nhiếp dưới ánh mắt, dĩ nhiên toàn bộ ngừng lại.

Bộ Kinh Vân từng bước một đi tới gần dã lang nọ trong vũng máu, con mắt không lộ ra một chút nhân tính, lãnh đạm nói :" Lòng lang ác độc, chết cũng không đủ!

Dứt lời lập tức rút chuôi đao bổ củi cắm trên thân sói, giơ tay chém xuống, lập tức bổ xuống đầu sói hơn mười đao, huyết hoa bay tứ phía, tức thì chém nó nát như tương! Ra tay rất chi là tàn nhẫn, ngay cả đám sói kia cũng sợ đến không ngừng lui ra phía sau! Bộ Kinh Vân chậm rãi xoay người, con mắt lạnh lẽo liếc về phía bầy sói, đám sói kia tức thì sợ đến vội chạy trốn tứ tán!

Giữa vũng máu, ngoài trừ ác lang nọ, còn có hươu mẹ trọng thương, nó đang thống khổ rên rỉ giãy dụa, cổ họng nó đã bị cắn nát, không có cách nào cứu sống.

Bộ Kinh Vân đến gần hươu mẹ, thấy nai con vẫn đưa đầu lưỡi liếm vào vết thương của nó, trông rất đau thương, bèn nói :" Mẹ các ngươi không sống nổi, nếu nó còn sống chỉ đau khổ vô ích, không bằng...."

"Để ta thành toàn cho nó đi!" nó dứt lời hạ đao, một đao nặng nề, bổ xuống đầu của hươu mẹ! hai nai con giật mình thấy tình cảnh như thế, nhất thời bốn chân như nhũn ra, ngã oặt trên mặt đất, muốn chạy trốn, nhưng lại không chạy được!

Bộ Kinh Vân đương nhiên hiểu chúng sợ nó, thậm chí còn hận thù nó, nhưng nó tuyệt không ngại, bởi vì chuyện này vốn là chuyện phải làm!

Đang muốn quay người trở về, chợt phát hiện hắc y hán tử nọ đứng dưới một tàng cây cách đó không xa!

Nó thầm kinh sợ, thầm nghĩ chẳng lẽ người đã nhìn thấy tất cả sao?

Nhưng lập tức chuyển niệm nghĩ, cho dù y người thấy thì có sao? Nó thầm tin bản thân không có làm sai!

Hắc y hán tử đứng ở dưới tàng cây lúc này lại suy đi tính lại, đột nhiên y cảm thấy kiếm đạo của mình mặc dù tràn ngập một mảng sinh cơ, đáng tiếc rốt cuộc không có cách nào tiêu trừ lệ khí của Bộ Kinh Vân, song có một người, nhất định có thể cảm hóa đứa nhỏ thương cảm này.........

Bởi vì, thứ người kia luyện chính là – tuyệt học phật môn!

Ngày 12 tháng 8, bên trong gian tiểu ốc đơn sơ chìm trong bóng đêm, Bộ Kinh Vân cùng người ăn cơm, đây là bữa cơm tối muộn lạ thường.

Bộ Kinh Vân luôn trầm mặc ít nói, lúc này càng trầm mặc, cũng không có lòng ăn uống, chỉ uể oải bới từng hạt cơm

Hắc y hán tử nọ lại uống rượu, uống từng ngụm từng ngụm, xem ra chất đầy tâm sự.

Kiếm Thần vốn không có gì không ổn, nhưng thấy bọn họ thần sắc buồn bực, thật không biết làm sao cho tốt, như lấy bữa cơm tối che dấu những sự bất an trong lòng.

Bộ Kinh Vân còn chưa ăn xong, không chịu được vẻ im lặng này, đang muốn đứng lên trở về phòng, nhưng hắc y hán tử gọi nó lại :" Kinh Giác."

Bộ Kinh Vân đáp lời dừng lại, quay đầu nhìn y, hắc y hán tử cũng nhìn nó nói :" Ngày mai, ta đứa cháu đi gặp một người."

Trái tim Bộ Kinh Vân trầm xuống, cũng biết y muốn nói gì, nó chỉ mong y sẽ không nói những điều nó vừa nghe thấy, nhưng y vẫn nói, y nói :" Người này là Bất Hư Đại Sư bằng hữu tâm giao của ta, nhất định y sẽ tận tâm chiếu cố cháu."

Hai chữ "chiếu cố", giống như sét đánh ngang tai! Nó chỉ cảm thấy bản thân vốn đã được người kéo lên đỉnh núi cao, thoáng chốc lại bị rơi xuống vực sâu không đáy!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!